Sáng thứ Bảy, tôi đứng trước biển Mũi Né, chân trần trên cát còn ướt. Gió tạt ngang mặt, mằn mặn. Phía sau lưng là chiếc xe vừa chở cả nhóm chạy hơn hai trăm cây số từ Sài Gòn xuống. Tự nhiên trong đầu tôi bật ra một ý nghĩ, rõ như ai đó nói bên tai: cái cảnh này, mười ba năm trước tôi chỉ dám mơ.
Có những chuyến đi để nghỉ ngơi. Có những chuyến đi khiến ta nhìn lại cả một hành trình.
Ba ngày Mũi Né vừa rồi là chuyến thứ hai. Tôi dẫn cả nhóm đi, ban đầu chỉ định nghỉ cuối tuần cho anh em xả hơi. Vậy mà lúc về, thứ tôi mang theo nhiều hơn hẳn mấy tấm ảnh.
Ngày 1 — Rời Sài Gòn chiều thứ Sáu
Chúng tôi rời Sài Gòn vào chiều thứ Sáu. Không vội vàng, cũng không đặt nặng chuyện phải đi thật nhiều nơi. Cái hay của chuyến đi bằng ô tô nằm ở chính hành trình: muốn dừng thì dừng, muốn đổi kế hoạch thì đổi.
Mũi Né đón chúng tôi bằng nắng, gió và những con đường ven biển rất đẹp.
Tối đó có một chuyện nhỏ mà tôi nhớ mãi. Cả nhóm đói, mở Google Maps tìm quán ăn, chạy tới nơi thì thấy không hợp. Quay ra tìm tiếp, cuối cùng mới chọn được một quán cơm khiến mọi người hài lòng.
Chuyện nhỏ xíu vậy thôi, nhưng nó nhắc tôi một điều đang diễn ra khắp nơi: bản đồ số và những đánh giá thật của khách đang âm thầm quyết định dòng khách của rất nhiều cơ sở kinh doanh địa phương. Cái quán chúng tôi bỏ qua chưa chắc nấu dở. Nó chỉ không xuất hiện đủ tử tế trên màn hình điện thoại của một nhóm khách đang đói.
Ngày 2 — Biển, hải sản, và một cuộc hội ngộ không hẹn
Ngày thứ hai là ngày trọn vẹn nhất. Cả nhóm đi qua những điểm nhiều người vẫn nhắc khi tới Phan Thiết: cung đường biển, bãi cát, mấy khu chụp hình, và dĩ nhiên là ăn.

Không phải khoảnh khắc nào cũng hoành tráng. Có khi chỉ là tấm ảnh chụp vội dưới bóng cây. Có khi là cả nhóm đứng giữa trời nắng cùng giơ ngón cái. Có khi là bữa cơm trưa giữa đường. Vậy mà chính mấy thứ rất bình thường đó lại đọng lại thành ký ức.
Tối, cả nhóm kéo ra nhà hàng hải sản. Ốc hương xào tỏi, cua sốt, cơm chiên. Ăn tới lúc đứng dậy còn than no, vậy mà đi ngang quán chè lại tấp vào ngồi tiếp.

Ở quán chè đó, vợ chồng tôi gặp lại ba người anh thân hơn mười năm ở Sài Gòn. Không hẹn trước. Chuyện này tôi đã kể riêng trong một bài khác, nhưng nhắc lại ở đây vì nó là mảnh ghép làm chuyến đi trở nên đặc biệt.

Ngày 3 — Sáng Chủ nhật, và đường về qua Kê Gà
Sáng Chủ nhật, tôi đến thờ phượng Chúa tại Hội Thánh Tin Lành Mũi Né.

Sau mấy ngày đi chơi, ăn uống, cười nói, khoảng lặng trong nhà thờ kéo tôi về lại với sự biết ơn. Biết ơn vì còn sức khoẻ để đi. Biết ơn vì có người đồng hành. Biết ơn vì công việc hôm nay cho phép tôi chủ động thời gian. Và biết ơn vì sau nhiều năm cố gắng, tôi đã sống gần hơn với hình ảnh mình từng mong ước.

Trả phòng xong, cả nhóm chạy tiếp về hướng Mũi Kê Gà. Hơn một giờ chạy xe nhưng không phí chút nào, vì biển và mấy bãi đá ở đây cho cảm giác rất khác Mũi Né.
Chúng tôi khép lại chuyến đi bằng một bữa trưa hải sản, vài tấm hình bên biển, rồi lên xe về Sài Gòn. Mang theo không chỉ hình ảnh, mà cả những câu chuyện để sau này còn nhắc lại.
Sáu điều tôi mang về
1. Ước mơ cần thời gian để thành hình
Không phải ước mơ nào cũng đến sau một đêm. Có những điều phải mất năm năm, mười năm, hoặc mười ba năm mới thấy kết quả. Quan trọng là mình không dừng bước.
2. Tự do không có nghĩa là không làm việc
Tự do là khả năng chủ động lựa chọn: chọn công việc, chọn thời gian, chọn người đồng hành, chọn cách mình dùng một ngày sống.
3. Công việc có ý nghĩa khi nó phục vụ cuộc sống
Chúng ta xây doanh nghiệp, xây hệ thống, xây thương hiệu không phải để bận rộn hơn, mà để tạo ra một cuộc sống chất lượng hơn cho mình, cho gia đình và cho cộng đồng.
4. Mối quan hệ là một phần của sự giàu có
Cảnh đẹp sẽ ý nghĩa hơn khi có người cùng ngắm. Bữa ăn ngon sẽ vui hơn khi có người cùng chia sẻ. Thành công mà không có ai bên cạnh thì rất dễ trống rỗng.
5. Cần biết dừng lại để nhận ra mình đã tiến bộ
Nếu chỉ nhìn mục tiêu phía trước, ta luôn thấy mình chưa đủ. Khi nhìn lại điểm xuất phát, mới thấy hành trình của mình đáng trân trọng tới mức nào.
6. Đức tin và lòng biết ơn giữ cho mình không lạc hướng
Khi đạt được nhiều hơn, thứ cần thiết không phải là tự mãn, mà là biết ơn và dùng những gì mình có để tiếp tục tạo ra giá trị.

Cuộc sống mơ ước không tự nhiên xuất hiện
Mười ba năm trước tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Tôi chỉ biết mình không muốn đứng yên. Tôi học thêm, làm thêm, thử, sai, sửa, rồi đi tiếp.
Hôm nay chưa phải đích đến. Tôi vẫn còn nhiều mục tiêu, nhiều trách nhiệm, nhiều thứ phải hoàn thiện. Nhưng ít nhất tôi có thể đứng trước biển Mũi Né và nói thật lòng với chính mình: đây là một phần cuộc sống mà mình từng mơ ước, và mình biết ơn vì đã không bỏ cuộc.
Đừng từ bỏ ước mơ chỉ vì nó cần nhiều thời gian. Thời gian rồi cũng trôi qua. Khác biệt nằm ở chỗ trong quãng thời gian đó, bạn có âm thầm xây dựng cuộc đời mình hay không.
Về tác giả — Lê Tấn Đào
Tôi là Lê Tấn Đào, cựu Chủ tịch BNI Rainbow và Đại sứ BNI BEST. Tôi giúp người làm kinh doanh xây hệ thống bán hàng tự động trên Internet với Claude AI — để khách tự tìm đến, tự được chăm sóc mỗi ngày.