Ba ngày ở Vinh, cộng hai ngày Train-the-Trainer trước đó, cho tôi nhiều hơn một cuốn sổ tay dày. Tôi hệ thống hoá lại tất cả — trước, trong và sau sự kiện — thành cuốn sách này: một phần hồi ký của người đi, một phần tri thức của người học, và một phần bản đồ hành động. “Tăng tốc vươn xa” hoá ra là hai chuyện: tăng tốc là chuyện của công cụ, vươn xa là chuyện của con người.
Sách tặng miễn phí. Đọc trực tiếp bên dưới hoặc tải bản PDF đẹp để đọc offline.
Mục lục
- Phần I · Lên đường
- 01 Tới Vinh — người chị xứ Nghệ đón đầu chuyến đi
- 02 Người cũ và người mới ở Vinh
- Phần II · Nghề huấn luyện
- 03 Trainer sinh ra để làm gì
- 04 Bốn điều tôi mang về từ khoá huấn luyện
- 05 Quán cơm tấm cô chủ Sài Gòn
- Phần III · Hội Ngộ Đỉnh Cao
- 06 DnA Summit — 6 diễn giả, 6 bài học nền tảng
- 07 Main Stage — chân dung và bài học từng diễn giả
- 08 Vinh danh và không khí một khán phòng vài nghìn người
- Phần IV · Trên đường về
- 09 Ghé một xưởng độ xe của người đồng đội
- 10 Cú tông xe bất ngờ — cái đầu lạnh giữa một tiếng rầm
- 11 Những kết nối được nối dài sau Vinh
- Phần V · Từ Vinh về hành động
- 12 9 Sợi Chỉ Đỏ — tri thức xuyên cả hành trình
- 13 Kho Câu Vàng
- 14 Từ Vinh về hành động
- 15 Di sản (lời khép)
Tới Vinh — người chị xứ Nghệ đón đầu chuyến đi
Máy bay hạ cánh xuống Vinh lúc trời còn oi. Tôi kéo vali qua cửa ga đến, mắt còn quen với nắng Sài Gòn, thì nghe có tiếng gọi tên mình. Chị Tâm Ngô đứng đó, đã đứng đó tự bao giờ. Chị là Phó chủ tịch chapter Rainbow, đồng đội BNI của tôi. Không hoa, không bảng tên, chỉ một cái vẫy tay và một nụ cười của người ra đón em út về nhà.
Tôi vào Vinh lần này để học. Ba ngày Train the Trainer rồi Hội ngộ đỉnh cao, một lịch dày mà tôi đã hình dung trong đầu suốt cả tuần trước đó. Tôi mang theo tâm thế của người đi học: đến sớm, nghe nhiều, ghi chép, gặp được ai thì học ở người đó một điều. Nhưng bài học đầu tiên của chuyến đi lại tới trước cả buổi học đầu tiên. Nó tới ngay ở sân bay.
Bát cháo lươn dạy tôi một chữ
Chị Tâm không đưa tôi thẳng về khách sạn nhận phòng. Chị chở tôi đi ăn trước.
"Ra Nghệ mà chưa ăn cháo lươn thì coi như chưa ra." Chị nói vậy, giọng xứ Nghệ nằng nặng mà ấm.
Cháo lươn Vinh không giống thứ cháo tôi vẫn ăn trong Nam. Nước cháo sánh, lươn xé sợi vàng ươm, cay nồng vị tiêu và hành răm, húp một thìa là thấy tỉnh cả người sau chuyến bay. Rồi tới đĩa gỏi gà, thịt gà ta chắc, trộn rau thơm, chua ngọt vừa miệng. Chị gắp cho tôi, kể tôi nghe món này người Nghệ ăn thế nào, quán nào ngon, như thể sợ tôi bỏ sót mất một góc của quê chị.
Tôi ngồi đó, ăn, và nghĩ. Chị Tâm đâu có nợ tôi gì. Chúng tôi cùng một chapter, nhưng chị bận việc của chị, tôi bận việc của tôi. Chị hoàn toàn có thể nhắn cho tôi cái địa chỉ khách sạn rồi để tôi tự bắt xe. Không ai trách chị cả. Vậy mà chị dành cả buổi trưa, chạy xe ra tận sân bay, chọn quán, gọi món, chỉ để một người đồng đội ở xa tới thấy Vinh không lạ.
Cái đón tiếp đó không nằm trong chương trình sự kiện. Không ai chấm điểm nó. Nhưng nó là thứ tôi nhớ lâu nhất của ngày hôm ấy.
Givers Gain bắt đầu từ trước khi khai mạc
Trong BNI có một câu gần như là câu cửa miệng: Givers Gain, cho đi thì sẽ nhận lại. Tôi nghe câu đó nhiều đến mức có lúc tưởng mình đã hiểu hết. Ngồi ở quán cháo lươn hôm ấy tôi mới thấy mình chưa hiểu hết thật.
Vì tôi vẫn quen nghĩ "cho đi" là cái gì đó to tát. Là một lời giới thiệu ra hợp đồng, là đứng lên sân khấu trao cơ hội cho ai đó. Còn chị Tâm thì cho đi bằng một bát cháo. Bằng việc thức dậy sớm, chạy ra sân bay, và làm cho một người mới tới bớt lạc lõng. Chị không tính toán tôi sẽ trả lại chị điều gì. Chị chỉ làm cái việc mà người tử tế vẫn làm khi có khách phương xa.
Tôi nhận ra Givers Gain không đợi tới hội trường mới bắt đầu. Nó bắt đầu ở cái sân bay lúc chưa ai lên sân khấu. Một cộng đồng mạnh không phải mạnh vì những màn trao cơ hội hoành tráng trên bục. Nó mạnh vì những chuyện nhỏ như thế này, những chuyện chẳng ai quay phim lại, mà người ta vẫn làm cho nhau.
Chị chở tôi về khách sạn khi bụng đã no và đầu đã bớt căng. Tôi nhận phòng, đặt vali xuống, và tự nhắc mình một điều: mấy hôm tới đây, tôi tới để học các diễn giả lớn, nhưng người thầy đầu tiên của chuyến đi này là một người chị chẳng lên sân khấu buổi nào.
Điều tôi mang theo lên phòng học sáng hôm sau
Tối đó tôi mở sổ ra, ghi lại buổi trưa. Tôi tự hỏi mình một câu, mà tôi nghĩ ai làm kinh doanh cũng nên tự hỏi: lần gần nhất mình đón một người, một khách hàng, một đối tác mới, mình có làm cho họ thấy được chờ đợi như chị Tâm làm với tôi không? Hay mình chỉ gửi cái địa chỉ rồi mặc họ tự xoay?
Khách hàng nhớ mình không phải vì bảng giá. Họ nhớ vì cái cảm giác được đón. Việc tôi lụi cụi làm mấy năm nay, đi cùng người làm kinh doanh để họ chăm cái cảm giác được đón đó cho khách của mình đều đặn hơn, xét cho cùng cũng chỉ đang đuổi theo cái lõi mà một bát cháo lươn đã dạy sẵn.
Sáng hôm sau tôi bước vào lớp Train the Trainer với một tâm thế nhẹ. Tôi không tới Vinh như một người đơn độc đi dự sự kiện. Tôi tới như một người vừa được một người chị xứ Nghệ đón về, và điều đó làm mọi thứ khác đi.
Cho đi bắt đầu từ những việc nhỏ chẳng ai chấm điểm — hãy đón người khác như thể họ đã được chờ.
Người cũ và người mới ở Vinh
Giờ giải lao, hội trường ở Vinh ồn như một cái chợ vui. Người ta không ai ngồi yên. Cà phê chưa kịp nguội thì đã có ba, bốn bàn tay chìa ra bắt, chưa kịp nhớ hết mặt thì túi áo đã dày thêm mấy tấm danh thiếp. Tôi đứng giữa dòng người đó, và thấy mình đang làm đúng cái việc mà tôi tới đây để làm: quen thêm người.
Cuối mấy ngày ở Vinh, tôi lục điện thoại thì thấy mình đã chụp lại mấy tấm danh thiếp của những người mới gặp. Mỗi tấm là một khuôn mặt, một câu chuyện dở dang, một cánh cửa mà tôi mới hé mở chứ chưa bước hẳn vào. Tôi muốn kể vài người ở Vinh, có người tôi vừa quen, có người đã đi cùng tôi nhiều năm, không phải để khoe mình quen rộng, mà vì mỗi người dạy tôi một điều về chuyện kết nối.
Cái bắt tay không phải để trao danh thiếp
Tôi để ý một điều ở những cuộc gặp tại Vinh: người ta bắt tay nhau không phải để nhanh chóng dúi cho nhau tấm card rồi quay đi tìm người tiếp theo. Câu đầu tiên thường không phải "anh làm nghề gì" mà là "anh ở chapter nào, đi từ đâu ra". Người ta hỏi thăm nhau trước, rồi công việc mới lòi ra sau, tự nhiên, như chuyện phụ.
Đó là chỗ tôi thấy kết nối thật khác với kết nối hình thức. Kết nối hình thức là đếm xem mình phát được bao nhiêu card. Kết nối thật là nhớ được tên vợ con của đối tác, nhớ họ đang vướng chuyện gì trong việc làm ăn. Card chỉ là mẩu giấy. Cái đọng lại là con người đằng sau mẩu giấy đó.
Tôi vào những cuộc gặp ở Vinh với suy nghĩ này: mỗi người tôi bắt tay là một cánh cửa. Tôi chưa biết sau cánh cửa đó có gì. Có thể là một người bạn. Có thể là một khách hàng vài năm nữa. Có thể chẳng thành gì cả, chỉ là một buổi trò chuyện tử tế rồi thôi. Nhưng nếu tôi đóng sập cánh cửa ngay từ đầu vì bận tính toán "người này có lợi gì cho tôi không", thì tôi đã tự bịt mất phần đẹp nhất của việc đi ra ngoài gặp người.
Chị Diễm Thúy — người chị đi cùng từ Rainbow đến Vinh
Nhưng không phải ai ở Vinh cũng là người mới. Chuyến này tôi đi cùng vợ chồng chị Diễm Thúy: chung một chuyến bay ra Vinh, cùng ngồi học Train-the-Trainer, rồi cùng dự Hội Ngộ Đỉnh Cao. Chị là người chị đã đi cùng tôi trong BNI từ rất lâu rồi.
Chúng tôi cùng lớn lên từ một mái nhà là chapter Rainbow: chị làm Chủ tịch Nhiệm kỳ 5, tôi làm Chủ tịch Nhiệm kỳ 11, hai người cùng gánh một chapter qua những chặng khác nhau, cùng hiểu cái nặng và cái vui của việc dẫn dắt một cộng đồng doanh nhân. Rồi cả hai lại tiếp tục đi cùng nhau ở một chương mới: hôm nay chị là Giám đốc Tăng trưởng, tôi là Đại sứ, cùng vun cho BNI BEST, một cộng đồng gần một trăm chủ doanh nghiệp. Suốt chừng ấy năm, chị luôn là người cổ vũ, động viên tôi, để chị em cứ thế mà đi cùng nhau và lớn lên cùng nhau. Chị cũng là một người mẹ của ba cô con gái, đi qua những nghịch cảnh của riêng mình mà vẫn đứng vững và truyền cảm hứng cho người khác.
Điều tôi biết ơn chị nhất không phải chị giỏi giang thế nào, mà là chị đã đi bên cạnh tôi đủ lâu. Ngồi chung một chuyến bay ra Vinh với vợ chồng chị, tôi thấm một điều mà không buổi tiệc kết nối nào dạy nổi: muốn đi xa thì phải đi cùng nhau. Một người đồng hành nhiều năm, luôn đứng phía sau nhắc mình lúc chùng và mừng cho mình lúc được, là thứ tài sản không mua được bằng vài tấm danh thiếp. Nó chỉ có thể được vun bằng nhiều năm tử tế với nhau.
Vị giám đốc BNI Infinity Đà Nẵng
Một cuộc gặp khác đọng lại trong tôi là với chị giám đốc chapter BNI Infinity ở Đà Nẵng. Tôi tiếc là không kịp ghi lại tên chị, chỉ giữ được một tấm hình chụp chung và cái ấn tượng về một người lãnh đạo chapter ở một thành phố khác cũng đang cháy hết mình cho cộng đồng của mình.
Điều tôi thấm ở lần gặp này không nằm ở nội dung câu chuyện, mà ở cái bản đồ trong đầu tôi tự dưng rộng ra. Tôi tới từ Rainbow, chapter của tôi ở phía Nam. Chị dẫn dắt một cộng đồng ở Đà Nẵng. Chúng tôi khác vùng, khác chapter, chưa từng làm ăn với nhau ngày nào. Vậy mà chỉ cần cùng khoác chiếc áo BNI, cùng tin vào một cách làm, là ngồi lại được với nhau như đã quen từ lâu.
Tôi nhận ra cái mạng lưới mình đang đứng trong đó lớn hơn tôi tưởng nhiều. Nó không dừng ở thành phố tôi ở, ở những gương mặt tôi gặp mỗi sáng thứ Ba. Nó trải khắp cả nước, và xa hơn nữa. Mỗi người tôi quen ở Vinh lại là đầu mối dẫn tới một cộng đồng khác mà tôi chưa từng biết tới. Một cái bắt tay ở Đà Nẵng, qua một buổi sáng ở Vinh, có thể mở ra cả một vùng mà tôi chưa đặt chân tới bao giờ.
Vì sao tôi chịu khó quen người
Có người hỏi tôi đi mấy sự kiện này để làm gì, quen nhiều người vậy có bán được hàng không. Tôi hiểu câu hỏi đó, vì đã có lúc tôi cũng nghĩ như vậy.
Nhưng càng đi tôi càng thấy: những mối quan hệ giá trị nhất trong đời làm ăn của tôi hiếm khi ra tiền ngay. Chúng âm ỉ. Một người tôi quen hôm nay, hai năm sau nhớ tới tôi khi cần đúng thứ tôi làm, hoặc giới thiệu tôi cho một người khác mà tôi chưa từng gặp. Cái vòng đó chỉ chạy được nếu ngay từ đầu tôi tới với người ta bằng sự thật lòng, chứ không phải bằng cái máy tính tiền trong đầu.
Cho nên mấy tấm danh thiếp tôi chụp lại ở Vinh, với tôi, không phải chiến lợi phẩm. Chúng là lời hứa. Hứa rằng tôi sẽ không để những cánh cửa vừa hé lại đóng vì mình lười theo đuổi. Về tới nhà, việc đầu tiên tôi làm là nhắn lại cho từng người, không phải để chào hàng, mà để cuộc quen ở Vinh không dừng lại ở Vinh.
Mỗi người bạn gặp là một cánh cửa — hãy tới bằng sự thật lòng và đừng để cánh cửa vừa hé đã khép vì lười theo đuổi.
Trainer sinh ra để làm gì
Bảy giờ mười lăm sáng ngày 7 tháng 7, tôi bước vào sảnh Đại Huệ ở tầng hai khách sạn Mường Thanh Grand Phương Đông. Ngoài kia thành phố Vinh còn mát, cái mát hiếm hoi của một buổi sáng đầu hè xứ Nghệ. Trên ngực tôi là tấm thẻ tên vừa ghim, trong ba lô là chiếc laptop ban tổ chức dặn mang theo suốt hai ngày. Tôi đến đây với tư cách học viên của khoá Train-the-Trainer. Nhưng tôi biết, đến chiều mai, khi rời căn phòng này, tôi sẽ mang thêm một vai nữa: người sắp đứng lớp dạy lại.
Cảm giác đó lạ lắm. Mới hôm trước, tôi vừa bấm nút hoàn thành phần học online và nhận chứng nhận. Nghĩa là hôm qua tôi còn là người được dạy. Sáng nay tôi ngồi học để ngày mai đi dạy lại người khác. Khoảng cách giữa hai vai ấy chỉ có một đêm, mà nặng như hai thế giới.
Buổi sáng đầu tiên, có một câu tôi chép vào sổ rồi gạch chân hai lần. Đại ý thế này: người huấn luyện sinh ra là để giúp hoàn thành sứ mệnh của BNI. Mà sứ mệnh ấy là giúp thành viên thành công. Và cách duy nhất để giúp một người thành công là thay đổi cách họ làm kinh doanh.
Câu tiếp theo mới làm tôi ngồi thẳng người lên. Muốn biết một thành viên có thật sự thành công trong BNI hay không, ta không cần nhìn bảng doanh thu, không cần đếm số buổi họp họ đi. Chỉ cần hỏi đúng một câu: "Từ khi tham gia BNI, anh chị đã thay đổi cách làm kinh doanh của mình chưa?"
Tôi ngồi im một lúc với câu hỏi đó. Nó đơn giản đến mức tàn nhẫn. Nếu một người vào BNI hai năm mà cách họ tìm khách, cách họ bán, cách họ chăm sóc mối quan hệ vẫn y như ngày chưa vào, thì với người đó BNI chẳng qua là một câu lạc bộ ăn sáng. Họ có đi họp đều, có bắt tay, có cười, nhưng bên trong không có gì dịch chuyển. Ngược lại, một người vào sáu tháng mà đã biết chuẩn bị bài thuyết trình có chủ đích, biết ngồi lại với người khác để hiểu họ thay vì chào hàng, biết nghe ra tín hiệu để trao đi một cơ hội, thì người đó đang thành công, dù bảng doanh thu chưa kịp phản ánh.
Hoá ra thứ người huấn luyện bán không phải là kiến thức. Thứ tôi phải tạo ra ở học viên là một sự thay đổi trong hành vi. Kiến thức chỉ là phương tiện.
Lớp hôm đó chia làm sáu nhóm. Đến một phần của buổi học, mỗi nhóm được giao đứng lên trình bày lại một phần nội dung cho cả lớp nghe, rồi nhận góp ý ngay tại chỗ. Nhóm tôi tới lượt. Tôi đứng dậy, cầm micro, và lần đầu tiên cảm nhận rõ sự khác nhau giữa "tôi hiểu bài" và "tôi làm cho người khác hiểu bài".
Khi ngồi dưới nghe, tôi thấy mọi thứ mạch lạc. Khi đứng trên nói, tôi mới phát hiện có những chỗ mình tưởng đã nắm mà thật ra chỉ mới thuộc. Có người trong lớp hỏi một câu rất đời, kiểu "cái này áp dụng cho một anh thợ sửa xe thì nói sao", và tôi nhận ra bài giảng hay đến mấy mà không kéo được xuống mặt đất thì cũng vô dụng. Đó là bài học đắt nhất của cả buổi sáng: người huấn luyện giỏi không phải người biết nhiều nhất, mà là người làm cho điều mình biết trở nên dùng được cho người ngồi trước mặt.
Ngồi ở Vinh sáng hôm đó, tôi nghĩ về công việc của mình bên ngoài BNI. Suốt mấy năm nay tôi đi cùng các chủ doanh nghiệp, giúp họ bán hàng gọn hơn, để công nghệ lo bớt phần lặp đi lặp lại. Và tôi giật mình nhận ra câu hỏi của người trainer BNI cũng chính là thước đo cho công việc của tôi. Một người học xong với tôi, tôi không nên hỏi "anh chị thấy hay không", mà nên hỏi "từ khi học, cách anh chị bán hàng đã thay đổi chưa". Nếu chưa có gì đổi, thì mọi buổi học tôi tổ chức cũng chỉ là một câu lạc bộ ăn sáng phiên bản khác, đông vui mà không sinh ra kết quả.
Tôi đến Vinh nghĩ rằng mình đi học để lấy một tấm bằng trainer. Tôi rời buổi sáng đó với một tiêu chuẩn mới cho chính nghề của mình.
Đừng đo một khoá học bằng việc người ta thấy hay hay dở, hãy đo bằng một câu duy nhất — từ khi học xong, cách họ làm kinh doanh đã thật sự thay đổi chưa.
Bốn điều tôi mang về từ khoá huấn luyện
Tối trước ngày khai giảng, tôi ngồi ở cái bàn nhỏ trong phòng khách sạn, mở laptop ra, tách trà để nguội bên cạnh. Trước mặt là một tập tài liệu dày và mấy bộ slide của khoá. Đó là một khoá đào tạo dành cho những người sắp đứng lớp huấn luyện trong BNI, và lần này tôi ngồi ở ghế học trò. Nhìn qua thì rối. Nhưng ngồi lâu, lật đi lật lại, cái đọng lại trong đầu tôi gom về bốn điều. Không phải bốn chương trong giáo trình, cái đó là của khoá học, tôi không chép lại ở đây. Tôi kể bốn điều mà một người đi học như tôi mang được về.
Cho tôi rào trước một câu, vì tôi vốn nặng lòng với chuyện nguồn gốc. Những gì viết trong chương này là cảm nhận riêng của một người ngồi dưới lớp, không phải bản tóm tắt chương trình. Cách gọi tên từng phần, cấu trúc chi tiết, các con số và mô hình trong khoá là tài sản của BNI. Tôi không dựng lại chúng ở đây. Tôi chỉ kể điều gì chạm vào mình và tôi đem về dùng cho chính mình.
Có một sợi chỉ chạy suốt mấy ngày đó, và tôi nghĩ nó là cái gốc. Đại ý là kết nối không phải năng khiếu trời cho, nó là một kỹ năng học được. Và người ta chỉ giới thiệu cho bạn khi họ đã biết bạn, rồi thích bạn, rồi tin bạn, theo đúng cái thứ tự đó. Nền của tất cả là một câu mà BNI lấy làm triết lý: cho đi trước khi mong nhận lại. Bốn điều tôi sắp kể, xét cho cùng, đều là những cách khác nhau để rút ngắn quãng đường từ chỗ một người mới biết bạn, tới chỗ họ đủ tin mà trao cho bạn một cơ hội.
Điều thứ nhất — cách đón một người vừa bước vào
Điều đầu tiên là về cách đón một người mới. Bài học giản dị mà tôi hay quên: đừng trút hết mọi thứ lên đầu họ trong buổi đầu. Hãy bắt đầu từ chính những câu hỏi đang có sẵn trong bụng họ, những thắc mắc rất đời của người mới chân ướt chân ráo, rồi trả lời đúng cái họ đang cần trước. Và thứ quyết định không phải là biết nhiều hay ít, mà là sự cam kết.
Khoá có nhắc tới mức thời gian một người cần bỏ ra mỗi tuần. Con số cụ thể thì để cho tài liệu của khoá, tôi không chép ra đây. Điều tôi giữ lại chỉ gọn một câu: không nhiều, nhưng phải đều. Ít mà đều luôn thắng nhiều mà bữa đực bữa cái.
Điều tôi mang về khi tới lượt mình đứng lớp: mở bằng câu hỏi của người học, chứ đừng mở bằng bài giảng của mình. Và nhắc họ rằng không phải làm hết mọi thứ ngay, cứ chọn cái hợp trước rồi mở dần ra sau.
Điều thứ hai — tăng tốc, và chuyện viết mục tiêu ra
Điều thứ hai là về chuyện tăng tốc, sau khi đã hoà nhập. Ở đây tôi gặp một cách nói mà tôi thích nhất cả khoá: một lời giới thiệu thật ra là một sự chuyển giao niềm tin. Khi ai đó giới thiệu bạn cho người khác, họ đang đặt uy tín của chính họ vào tay bạn. Hiểu được điều đó rồi thì tự nhiên mình trân trọng từng lời giới thiệu hơn, và cũng thấy vì sao niềm tin phải xây theo thời gian mới bền.
Phần này nói nhiều về đặt mục tiêu. Cái đọng lại trong tôi không phải mấy con số thống kê, mà là một thói quen rất đơn giản: viết mục tiêu ra, xếp thứ tự ưu tiên, rồi nói nó ra cho người khác biết. Chỉ ba việc mộc mạc đó thôi mà đổi được cách tôi làm.
Điều tôi mang về khi đứng lớp: bắt học viên viết mục tiêu thành con số trước khi bắt tay vào bất cứ việc gì khác, để mọi bước sau đều có một cái đích để nhắm. Và một câu tôi hay mượn để đóng buổi học: chuyên gia trong bất kỳ nghề nào cũng đều từng là một tay mơ.
Điều thứ ba — kỹ năng luyện ra được, không phải trời cho
Điều thứ ba là phần thực hành nặng nhất, và cũng là phần làm tôi ngộ ra nhiều nhất. Có một câu chạm vào tôi: buổi gặp một-một không phải chỗ để bán hàng, nó là chỗ để hiểu nhau và xây niềm tin. Bao lâu nay tôi vẫn ngầm coi mỗi cuộc gặp là một cơ hội chốt, hoá ra tôi đã vội.
Nhưng thứ tôi cho là linh hồn của cả phần này lại nằm ở cách luyện. Nó là một vòng lặp: làm nháp, đưa cho đồng đội nghe, nhận góp ý, sửa lại, rồi trình bày lại. Cứ thế xoay vòng cho tới khi nhuyễn. Không có phép màu nào ở đây cả, chỉ có làm đi làm lại.
Điều tôi mang về khi đứng lớp: kỹ năng thuyết trình và kết nối là thứ luyện ra được, không phải trời cho. Vậy nên khi dạy, tôi phải bảo vệ bằng được cái vòng phản hồi đó, đừng vì thiếu giờ mà cắt mất khâu cho học viên trình bày lại.
Điều thứ tư — không hiểu thì không giới thiệu
Điều thứ tư là phần tôi tâm đắc nhất, vì nó chạm đúng một căn bệnh phổ biến: tuần nào cũng đứng lên nói về mình mà mãi chẳng ai giới thiệu được cho mình. Lý do phũ mà đúng. Ta nói quá nhiều thuật ngữ trong nghề, người nghe rối, và cơ hội đứt ngay tại đó.
Có một câu chốt đóng đinh vào đầu tôi, tôi xin để nguyên vì nó ngắn và đắt:
Không hiểu thì không giới thiệu.
Người trong một cộng đồng như BNI không phải chuyên gia trong ngành của bạn. Họ là người truyền tin. Họ chỉ giới thiệu được khi họ kể lại được. Cho nên ngôn ngữ của mình phải giản dị tới mức người ít hiểu ngành mình nhất trong phòng cũng nắm được ngay. Ba nhịp tôi ghi vào sổ, gọn thế này: dễ hiểu, dễ nhớ, dễ giới thiệu.
Điều thứ tư này tôi mang luôn về công việc viết lách mỗi ngày của mình. Mọi trang tôi viết cho người khác đọc, tôi tự bắt mình viết ở cái mức dễ hiểu nhất, để một người ngoài ngành đọc xong vẫn kể lại được cho người thứ ba. Người ta không giới thiệu thứ họ không hiểu, và cũng không mua thứ họ không kể lại nổi.
Bốn điều, một mạch
Bốn điều, gọi tên thì khác nhau, nhưng đứng cạnh nhau chúng chỉ nói một chuyện. Hoà nhập để được biết, tăng tốc để có hướng đi, luyện kỹ năng để đủ tự tin, và nói cho dễ hiểu để người khác kể lại được. Tất cả để rút ngắn cái quãng từ chỗ một người mới biết mình, tới chỗ họ đủ tin mà trao cho mình một cơ hội.
Tôi gấp tài liệu lại, tắt đèn. Tôi bước vào ngày khai giảng nhẹ hơn, không phải vì đã thuộc bài, mà vì đã nhìn thấy cái gốc chung nằm dưới cả bốn điều.
Một người huấn luyện chỉ đứng vững khi cầm đủ bốn thứ — biết đón người mới, biết giúp họ tăng tốc, biết luyện kỹ năng, và biết nói cho dễ hiểu — vì thiếu cái nào thì người học cũng hụt một chân trên hành trình từ "biết" đến "tin".
Quán cơm tấm cô chủ Sài Gòn
Trưa ngày đầu tiên ở Vinh, hết giờ học buổi sáng, mấy anh chị trong lớp rủ nhau đi ăn. Họ kéo tôi vào một quán cơm tấm của một thành viên ngay trong thành phố. Vừa ngồi xuống tôi đã thấy lạ. Ở Nghệ An, giữa đất của cháo lươn và bánh mướt, lại có một quán cơm tấm, cái món vốn là đặc sản Sài Gòn. Rồi cô chủ ra chào, giọng miền Nam ngọt lịm, nhiệt tình và dễ thương, tôi lại càng thấy lạ thêm.
Hỏi qua vài câu mới rõ. Cô là người Sài Gòn, theo chồng về Vinh, rồi khởi nghiệp ở đây bằng chính món quê mình. Cô mang cả một miếng Sài Gòn đặt xuống lòng thành phố Vinh.
Đĩa cơm bưng ra làm tôi phục. Sườn nướng vàng óng, cơm tấm tơi, màu sắc bắt mắt, bày biện chỉn chu như trong ảnh tạp chí ẩm thực. Nhân viên chạy bàn nhanh nhẹn, tiếp đón chu đáo, gọi dạ bảo vâng. Không gian quán đầu tư bài bản, sạch sẽ, có gu. Ngồi ăn mà tôi nghĩ, người phụ nữ này làm ăn tử tế thật, từng chi tiết đều có bàn tay chăm chút. Cô kể quán đã có hai cơ sở. Nghe tới đó tôi mừng cho cô.
Nhưng cái thói quen nghề nghiệp trong tôi trỗi dậy. Ngay lúc chờ món, tôi mở điện thoại tìm quán trên bản đồ. Tôi gõ tên, xem phần doanh nghiệp trên Google, xem cả hai cơ sở. Và tôi hơi chững lại. Một quán ngon thế này, chỉn chu thế này, mà trên bản đồ số gần như vắng bóng. Ít người biết tới, ít lượt đánh giá, thông tin sơ sài. Ngoài đời quán rất "có mặt", trên bản đồ số quán gần như vô hình.
Tôi dò hỏi. Cô chủ trả lời rất thật. Khi khởi nghiệp ở đây, cô chưa biết marketing là gì, chỉ dồn hết sức đầu tư cho quán được bài bản, phục vụ khách cho tận tâm chu đáo, còn chuyện làm sao cho nhiều người biết đến thì cô chưa nghĩ ra cách. Câu trả lời đó khiến tôi thương. Bởi tôi gặp nó ở khắp nơi. Rất nhiều người làm ra sản phẩm tốt, giữ cái tâm với nghề, nhưng lại tin rằng cứ ngon là khách tự tìm tới. Ngày xưa có lẽ đúng. Bây giờ thì không còn đủ nữa.
Vấn đề của cô không nằm ở đĩa cơm. Đĩa cơm đã mười điểm. Vấn đề nằm ở chỗ, khi một người lạ ở Vinh đói bụng giữa trưa, họ không đi hỏi hàng xóm, họ rút điện thoại ra gõ "cơm tấm gần đây". Và ở đúng cái khoảnh khắc quyết định ấy, quán của cô lại không hiện lên đầu tiên, hoặc hiện lên mà trống trơn, không hình, không đánh giá, không đủ khiến người ta bấm vào. Bao nhiêu công chăm chút trong bếp đổ sông đổ bể chỉ vì thiếu một điều: sự hiện diện đúng chỗ, đúng lúc khách đang cần.
Nên tôi ngồi lại, gợi cho cô vài cách mà những quán khác vẫn làm, bằng đúng một công cụ đơn giản và miễn phí là trang doanh nghiệp trên Google Maps. Thứ nhất, nhận và hoàn thiện hồ sơ quán trên Google Doanh nghiệp cho cả hai cơ sở: địa chỉ chính xác, giờ mở cửa, số điện thoại, menu, và quan trọng nhất là hình. Đưa chính những đĩa cơm đẹp kia lên, vì đó là thứ khách nhìn trước khi quyết định. Thứ hai, biến khách hài lòng thành người kể chuyện: cứ khách nào ăn xong khen ngon thì mình xin họ để lại một đánh giá, làm nhẹ nhàng và đều đặn thì số sao và số lượt sẽ lớn dần, mà chính con số đó kéo quán lên cao hơn trên bản đồ. Thứ ba, chịu khó đăng vài cập nhật, món mới, khung giờ đông, một tấm ảnh quán sáng đèn, để Google thấy quán này còn sống và còn được chăm.
Không có gì cao siêu ở đây. Không cần chạy quảng cáo tiền triệu. Chỉ là lấp đầy cái khoảng trống giữa một quán rất thật ngoài đời và một quán gần như trống rỗng trên bản đồ số.
Trên đường về lớp buổi chiều, tôi cứ nghĩ mãi về cô chủ ấy. Cô làm tôi nhớ tới rất nhiều chủ doanh nghiệp địa phương mà tôi từng gặp, những người giỏi nghề đến mức đáng nể nhưng lại đang vô hình với chính những khách hàng đang đi tìm họ ngay gần đó. Đây cũng chính là bài toán mà tôi và đội của mình đang muốn giải: giúp một cơ sở địa phương hiện diện đúng chỗ trên bản đồ số để khách tự tìm tới. Quán cơm tấm giữa lòng Vinh hôm ấy, không ngờ, lại là một minh hoạ sống động cho điều tôi vẫn đi kể với người khác.
Ngon là điều kiện cần. Nhưng trong thời của những chiếc điện thoại, được tìm thấy mới là điều kiện đủ.
Sản phẩm tốt mà vô hình trên bản đồ số thì khách vẫn đi qua — hãy hiện diện đúng nơi người ta đang tìm bạn, bắt đầu từ trang doanh nghiệp Google Maps và những đánh giá thật của khách hài lòng.
DnA Summit — 6 diễn giả, 6 bài học nền tảng
Sáng đầu tiên ở Vinh, tôi chọn phòng DnA Summit trong mấy chương trình chạy song song của Hội Ngộ Đỉnh Cao. Trên sân khấu lần lượt là những người đã đi rất xa trong nghề: giám đốc vùng, giám đốc quốc gia, cả người mang BNI về Việt Nam.
Tôi ngồi xuống với một cái đầu rất "dân buôn". Trong bụng nghĩ, chắc các anh chị sẽ khoe doanh số, kể vài phi vụ chốt hợp đồng lớn, tung ra mấy con số tăng trưởng cho cả phòng trầm trồ. Tôi còn thủ sẵn cuốn sổ để chép chiêu.
Gần hết buổi sáng, cuốn sổ của tôi không có lấy một con số. Không ai lên khoe tiền. Sáu người, sáu câu chuyện khác nhau, nhưng đều xoay quanh một thứ: con người. Con người mình phải trở thành, và con người mình phải đối xử tử tế ra sao. Tôi bước ra khỏi phòng với cảm giác vừa bị lật ngược một giả định mình mang theo bao năm.
Sáu bài học đó tôi chép lại đây, theo đúng thứ tự họ bước lên.
1. Đinh Văn Tạo — người mở màn: đừng chờ được cần tới
Anh Đinh Văn Tạo, Giám đốc Vùng BNI Thanh Nghệ Tĩnh, thả một câu làm cả phòng cười rồi lặng: "Pickleball không cần bạn đâu. Bạn mới là người cần Pickleball."
Ý anh giản dị mà thấm. Cái sân chơi đang sốt đó, hay rộng ra là cả một cộng đồng, một thị trường, nó vẫn chạy tốt dù có bạn hay không. Người cần nó là bạn. Vậy nên đừng ngồi chờ được mời, được ai đó tìm tới. Hãy tự bước vào, tự đóng góp, tự giành lấy chỗ của mình bằng giá trị mình mang lại.
Tôi ngồi ngẫm câu đó và thấy nó đúng với mọi người làm ăn. Thị trường không nợ tôi sự chú ý. Khách hàng không có nghĩa vụ phải mò tới tôi. Tôi cần họ trước, nên tôi phải là người chủ động xuất hiện và cho đi trước. Bao lâu nay tôi vẫn có cái thói ngầm chờ khách "nhận ra mình giỏi". Anh Tạo gỡ luôn cái thói đó ngay câu đầu tiên.
2. Christine Hồ Thuỵ Hồng Phúc — năm khó chính là năm lọc người
Chị Christine Hồ Thuỵ Hồng Phúc, Giám đốc Quốc gia BNI Việt Nam, nhìn ra bức tranh lớn hơn. Chị nói đại ý mấy năm tới kinh tế còn khó, nhưng chính lúc khó mới lọc ra ai thật sự trụ được. Người làm ăn bài bản, kiên tâm thì càng khó càng nổi lên; người dựa vào may rủi thì sóng lớn cuốn đi.
Chị nhắc thêm một điều tôi thấy sáng ra: Việt Nam đang ở một quãng "thời điểm vàng", mà thời điểm vàng thì không kéo dài mãi, nên đừng đợi. Và không ai đi một mình mà xa được. Sức mạnh nằm ở cộng đồng, ở việc mình đứng trong một mạng lưới người tử tế.
Câu đắt tôi giữ lại: người ta nhớ mình vì điều mình để lại, chứ không vì con số mình từng có.
Tôi ngồi ngẫm. Cái "thời điểm vàng" chị nói không phải để tôi lao đi vơ nhanh một mẻ, mà để kịp dựng một nền móng đàng hoàng trong lúc gió còn thuận. Ai xây móng bây giờ, người đó ở lại khi năm khó tới lọc người.
3. Gen Lehn — muốn phát triển thì buộc phải thay đổi
Chị Gen Lehn, Chủ tịch Thị trường châu Á – Thái Bình Dương của BNI, để lại câu tôi chép ngay: thay đổi chưa chắc đã là phát triển, nhưng muốn phát triển thì buộc phải thay đổi.
Nghe qua tưởng hiển nhiên. Ngẫm lại thì hơi đau. Bao lần tôi muốn công ty đi xa hơn nhưng lại muốn giữ y nguyên cách mình đang làm, đang nghĩ, đang quản. Gen Lehn chỉ thẳng vào cái mâu thuẫn đó: doanh nghiệp khó lớn hơn cái đầu của người dẫn nó. Cái đầu mình dừng ở đâu, công ty mình dừng ở đó.
Muốn một kết quả khác, tôi phải chịu trở thành một con người khác trước đã. Không có đường tắt nào bỏ qua khúc đó.
Tôi ngồi tự soi mình. Mấy chỗ công việc của tôi đang nghẽn, hoá ra không nghẽn ở nhân sự hay công cụ, mà nghẽn ngay ở chỗ tôi ngại đổi. Bài học đó làm tôi hiểu: đầu tư lớn nhất tôi phải rót vào, là rót vào cái đầu của chính mình.
4. Hồ Quang Minh — lãnh đạo là tạo ra kết quả cho người khác
Anh Hồ Quang Minh, người mang BNI về Việt Nam, cũng là cha của chị Christine, lên nói về chuyện làm lãnh đạo. Anh mượn ý của John Maxwell: người ta có thể trao cho bạn một cái chức, nhưng bạn chỉ thật sự thành lãnh đạo khi tạo ra kết quả cho người khác.
Cái ghế là thứ được cho. Sự nể trọng thì phải tự kiếm. Câu này đóng đinh vào đầu tôi, vì tôi vừa qua một nhiệm kỳ Chủ tịch Rainbow. Chức Chủ tịch người ta bầu cho tôi, nhưng việc anh em có thật sự lớn lên trong nhiệm kỳ đó hay không, đó mới là thước đo tôi làm lãnh đạo giỏi hay dở.
Anh còn nhắc một điều tôi tâm đắc: đặt mục tiêu lớn hơn sức mình, nhắm một trăm để đạt năm mươi, chứ nhắm vừa vừa cho chắc thì chẳng tới đâu. Nếu tôi đang ôm một mục tiêu mà thấy hơi to, hơi sợ, có khi đó lại là dấu hiệu tôi đang nhắm đúng chỗ. Đừng vội bớt nó xuống cho dễ thở.
5. Nguyễn Văn Trị — người đã có tất cả vẫn cho đi trước
Người làm tôi nhớ nhất là anh Nguyễn Văn Trị, Giám đốc BNI Bình Dương, nói về "hệ sinh thái". Anh là chủ doanh nghiệp lớn, thứ gì cũng có rồi. Vậy mà anh bảo anh không chỉ nhận, anh cho, và cho rất nhiều.
Anh nói thẳng: không có cộng đồng thì anh vẫn thành công, nhưng có nó thì con đường ngắn lại rất nhiều. Vì anh cho đi trước, nên tới lúc cần, cả trăm người quay lại đỡ anh. Cái vốn quý nhất của anh không nằm trong tài khoản, mà nằm trong lòng những người anh từng giúp.
Anh còn hai câu nghe ngang mà đúng. Một là làm gì cũng phải kiên trì như một kẻ điên, vì phần lớn người bỏ cuộc không phải do kém, mà do hết lì. Hai là kế hoạch có thể viết trên cát, nhưng ý chí thì phải khắc trên đá. Kế hoạch thay đổi theo hoàn cảnh là chuyện thường, nhưng cái ý chí đi tới cùng thì không được phép xoá.
Tôi ngẫm về mình. Tôi có kế hoạch đầy sổ, cái nào cũng sửa liên tục. Nhưng cái ý chí "biến chuyên môn thành hệ thống giúp được nhiều người" thì tôi khắc chết vào đá rồi, gió nào cũng không xoá.
6. Lê Minh Tuấn — làm chủ nhà, đừng làm khách
Khép lại buổi sáng là anh Lê Minh Tuấn, National Trainer của BNI. Anh chốt bằng một điều nghe nhỏ mà tôi thấy khó làm nhất.
Tới một sự kiện mấy nghìn người, đừng ngồi làm khách chờ người ta tới bắt chuyện với mình. Hãy làm chủ nhà. Chủ động bước tới một người lạ và hỏi họ một câu: "Tôi giúp được gì cho anh chị?"
Và khi đã ngồi xuống với ai rồi, hãy dành cho họ một trăm phần trăm sự chú ý. Đừng vừa bắt tay người này vừa đảo mắt nhìn quanh xem trong phòng còn ai "giá trị" hơn không. Người đối diện cảm nhận được hết, tin tôi đi. Có mặt trọn vẹn với người đang trước mặt, đó là món quà quý nhất một người làm nghề có thể tặng.
Câu này bắt tôi giật mình, vì tôi hay mắc đúng cái tật đảo mắt tìm người "quan trọng hơn" giữa đám đông. Suốt phần còn lại của Convention, tôi tập làm chủ nhà. Tôi chủ động tới trước, hỏi trước, nghe cho hết một người rồi mới sang người kế. Lạ thay, những kết nối sâu nhất mấy ngày ở Vinh đều tới từ những lần tôi bước tới trước.
Sáu bài, một mạch
Ngồi ghép lại sáu bài trên đường ra khỏi phòng, tôi thấy chúng không rời rạc. Chúng là một mạch chảy.
Anh Tạo nói tôi phải chủ động bước vào vì tôi cần thị trường chứ nó không cần tôi. Chị Christine bảo năm khó tới sẽ lọc người, nên hãy dựng nền tử tế ngay bây giờ. Gen Lehn nói muốn kết quả khác thì tôi phải tự đổi mình trước. Anh Minh dạy lãnh đạo là tạo kết quả cho người khác, và cứ nhắm lớn hơn sức. Anh Trị chứng minh người cho đi trước và lì tới cùng là người đi xa nhất. Anh Tuấn khép lại bằng cách rất người: hãy làm chủ nhà và có mặt trọn vẹn với từng người.
Sợi chỉ xuyên qua cả sáu là con người, không phải kỹ thuật. Không ai dạy tôi một chiêu bán hàng nào sáng đó. Họ dạy tôi cái gốc: mình phải là ai, và mình đối xử với người khác thế nào. Kỹ thuật, công cụ, cả AI mà tôi làm mỗi ngày, chỉ là cái cành mọc ra từ gốc đó. Cỗ máy hiện đại tới đâu mà con người đứng sau không lớn lên thì cũng chỉ chạy tại chỗ.
Đó cũng là điều tôi hay nói với những người tôi có dịp đồng hành, trước khi bàn tới bất kỳ công cụ nào: hãy chăm cái gốc, là chính mình, trước đã. Rồi những gì mình tự động hoá về sau mới có cái gì tử tế để nhân lên.
Trước khi tối ưu công cụ, hãy tối ưu chính mình: chủ động cho đi trước, dám đổi để lớn, và có mặt trọn vẹn với người đang ngồi trước mặt.
Main Stage — chân dung và bài học từng diễn giả
Sáng ngày thứ hai ở Vinh, trời đã nóng từ lúc mặt trời chưa lên hẳn. Tôi cầm ly cà phê đi theo dòng người vào Summer Vinh Convention Center, lên tầng hai, vào hội trường Hera B. Cửa vừa mở ra là một biển ghế kín người, mấy nghìn doanh nhân, áo vest, ghim BNI cài trên ngực, tiếng cười tiếng chào râm ran như một cái chợ tử tế. Trên tấm màn hình khổng lồ chạy dòng chữ "Tăng tốc vươn xa". Nhạc nổi lên, đèn sân khấu quét một vòng, và tự nhiên tôi thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp.
Tôi tìm được chỗ ngồi, mở sổ tay ra, để cây bút bên cạnh. Cả ngày hôm đó, hết người này đến người kia bước lên sân khấu chính. Người đến từ Singapore, người từ Hàn Quốc, người từ Đài Loan, và những gương mặt Việt Nam mà tôi đã nghe tên từ lâu. Sáu con người, sáu câu chuyện, sáu cách nhìn khác nhau về cùng một chữ "tăng tốc". Tôi ngồi nghe, ghi, và nhiều lúc phải dừng bút lại vì có câu chạm thẳng vào việc mình đang làm.
Chương này là chân dung của họ, qua con mắt của một người ngồi dưới khán đài, ghi lại bằng ngôn ngữ của mình.
1. Warren Eng — kể chuyện để bán, và cái nỗi đau làm nên câu chuyện
Người đầu tiên tôi muốn kể là anh Warren Eng, đến từ Singapore, người sáng lập một tổ chức đào tạo lãnh đạo có tên Leaders Create Leaders. Anh lên nói về một chủ đề nghe qua rất "bán hàng" nhưng thực ra là chuyện làm người: kể chuyện để bán.
Anh chiếu lên màn hình một sơ đồ hình chữ U. Đó là kiểu mô hình quen thuộc trong coaching, storytelling và marketing, mỗi trường phái gọi một tên nhưng lõi thì giống nhau: hành trình chuyển hoá của một con người. Cái khuôn này thật ra có gốc rất xa. Nhà nghiên cứu thần thoại Joseph Campbell từng mô tả một dạng "hành trình người hùng" với đúng cái lõi đó, và người ta mượn đi mượn lại tới giờ. Sáu chặng. Bắt đầu ở trạng thái bình thường, khi mọi thứ trôi đều đều. Rồi rơi xuống đáy chữ U là chặng khó khăn, nỗi đau, mất tiền, thất bại, bệnh tật, đổ vỡ, cô đơn, cái gì cũng được. Ở đáy đó xuất hiện một bước ngoặt: gặp một người, đọc một cuốn sách, bước chân vào một cộng đồng, gặp một người thầy. Sau bước ngoặt là chặng đi tìm giải pháp, mà anh nói thẳng, giải pháp không phải phép màu, nó là một quá trình học và làm. Đi hết quá trình đó, người ta bước sang một trạng thái bình thường mới, không còn là con người cũ. Và cuối cùng là thành quả.
Có một câu anh nói làm cả hội trường im mấy giây: "Không có nỗi đau thì không có câu chuyện." Nghe thì đơn giản, nhưng nó lật ngược cách phần lớn chúng ta giới thiệu bản thân. Chúng ta hay khoe thành tích: tôi làm nghề này bao nhiêu năm, doanh thu bao nhiêu, giải thưởng gì. Anh Warren bảo người nghe không nhớ mấy con số đó đâu. Cái người ta nhớ là hành trình. Và một hành trình chỉ trở thành câu chuyện khi trong đó có một khúc trũng, một chỗ mình từng đau.
Ngồi dưới, tôi thử làm bài tập ngay trong đầu, tự kể về mình trong hai phút theo đúng cái sơ đồ đó.
Trước đây tôi chỉ là một người bán điện thoại, giống hàng nghìn cửa hàng khác. Ngày nào cũng tìm khách, đăng bài, chạy quảng cáo, doanh thu phụ thuộc hoàn toàn vào thời gian tôi bỏ ra. Đó là chặng bình thường. Rồi đến một giai đoạn tôi nhận ra bán theo cách cũ thì rất khó lớn, cứ ngừng tay là ngừng tiền. Trong đầu tôi lặp đi lặp lại một câu hỏi: làm sao để khách tự tìm đến mình, thay vì ngày nào mình cũng phải đi tìm khách. Đó là chỗ trũng, là nỗi đau riêng của tôi. Bước ngoặt đến khi tôi bắt đầu học làm thương hiệu cá nhân trên internet, làm video, học SEO, rồi về sau dùng AI để đỡ phần lặp đi lặp lại trong marketing và bán hàng. Giải pháp không đến sau một đêm, nó là mấy năm học và làm, sai rồi sửa. Hôm nay tôi không còn chỉ đứng quầy bán điện thoại nữa. Điều tôi thấy vui nhất không phải con số doanh thu, mà là nhìn người khác kinh doanh nhẹ hơn nhờ vài thứ mình chia sẻ được.
Kể xong trong đầu, tôi thấy rõ vì sao anh Warren bắt mọi người gói lại trong hai phút. Mục tiêu không phải đọc lý lịch, mà để người nghe trả lời được ba câu: bạn từng đau ở đâu, điều gì làm bạn đổi, và bây giờ bạn giúp người khác điều gì.
Tôi ngẫm về những chủ doanh nghiệp mình gặp. Ai cũng giỏi, sản phẩm ai cũng tốt, nhưng khi được hỏi "anh chị làm gì" thì hay trả lời bằng một danh sách chức năng khô khốc, và khách quên ngay. Cái mô hình sáu chặng này nhắc tôi một điều đơn giản: trước khi viết một dòng quảng cáo nào, người ta cần đi tìm lại cái khúc trũng của chính mình. Vì một cái loa dù to đến đâu, bên trong không có câu chuyện thật, thì cũng chỉ là tiếng ồn, không ai muốn nghe.
2. Kaka Lê Ngọc Đăng — lãnh đạo bằng lòng biết ơn
Anh Kaka Lê Ngọc Đăng, National Trainer của BNI Việt Nam, lên sân khấu theo một kiểu rất khác. Anh không giảng, anh làm cả hội trường động đậy: quay sang trái hỏi người bên cạnh, quay sang phải vỗ tay, trả lời "đúng hay rất đúng". Và anh ném ra một câu hỏi mà tôi tin ai từng dẫn dắt một tập thể đều nhức nhối: tại sao rất nhiều người giỏi lại rời đi?
Anh kể chuyện của chính mình. Anh từng làm gần mười năm ở một cơ quan nhà nước tại TP.HCM, được quy hoạch làm cán bộ chủ chốt, ban đầu rất hạnh phúc. Vậy mà anh vẫn rời đi. Mãi sau này anh mới hiểu: anh đi vì một ông trưởng phòng mà anh gọi vui là "chuyên gia đổ lỗi". Sếp giao việc theo cách của sếp, làm không ra kết quả thì sếp quay lại hỏi "tại sao chú lại làm như thế". Anh mất cả một năm mới dứt ra được, nhưng cuối cùng vẫn dứt.
Từ câu chuyện đó anh lật cái tảng băng lên. Phần nổi mà ai cũng nghĩ: người ta bỏ đi vì lương, vì KPI, vì chính sách, vì ít cơ hội. Phần chìm mới là sự thật: người ta rời đi khi cảm thấy mình không còn quan trọng nữa. Anh nói ngay cả người trao đi rất nhiều vẫn có thể nguội lạnh rồi bỏ đi. Cái con người thật sự cần là ý nghĩa: cảm giác mình thuộc về nơi này, mình có giá trị, và giá trị đó được người ta nhìn thấy.
Câu anh bắt cả phòng chép xuống, tôi cũng chép:
Những gì được ghi nhận thì sẽ phát triển. Bí mật đằng sau sự ghi nhận là lòng biết ơn.
Rồi anh định nghĩa lại cụm từ "lãnh đạo bằng lòng biết ơn". Nó không có nghĩa ông sếp là người duy nhất biết nói lời cảm ơn. Nó là dựng được một môi trường mà mọi người liên tục biết ơn nhau bằng hành động cụ thể: một tin nhắn, một cú điện thoại, một lời nêu tên công khai, một cơ hội trao đi. Anh minh hoạ bằng một cử chỉ nhỏ mà tôi thích: cách đây vài năm, khi vinh danh, hai người lãnh đạo đứng giữa còn người được vinh danh dạt ra hai bên; bây giờ thì ngược lại, lãnh đạo tự lùi ra, để người được vinh danh đứng ngay chính giữa.
Anh có một ẩn dụ về cái cây mà tôi nhớ mãi. Tập thể nào chỉ đo bằng "tuần này được bao nhiêu" thì đó mới là cái lá, cái quả nhìn thấy bên ngoài, mùa sau có thể rụng. Còn tập thể được tưới ở gốc, ở rễ bằng lòng biết ơn, mới là nơi đứng vững thật. Anh nối luôn về một câu quen trong giới quản trị: văn hoá xơi tái chiến lược. (Ghi chú nhỏ cho đúng nguồn: câu "văn hoá ăn chiến lược vào bữa sáng" này thường được gán cho Peter Drucker, có người lại gán cho Mark Fields của Ford. Anh Kaka dẫn nó gắn với tinh thần của Tiến sĩ Ivan Misner, người sáng lập BNI. Tôi thuật lại đúng cách anh dùng, còn xuất xứ nguyên câu thì tới giờ vẫn chưa ai chốt chắc.)
Anh đúc kết thành năm tầng của lòng biết ơn, tự nhận là do anh chiêm nghiệm ra: nhận thức rằng mình không thể một mình mà thành công; ghi nhận sự giúp đỡ của người khác; cho đi thời gian để thật sự hiểu nhau; cho đi cơ hội; và cao nhất là trở thành người đi lan toả, kéo người mới. Anh kể về một người chị ở Nghệ An cứ âm thầm cho đi, tặng anh giỏ trái cây rồi gói kẹo, được mời làm đại sứ thì từ chối mãi. Đến khi anh mở một cộng đồng mới ở Thanh Hoá, nơi chị không quen ai, chị lên mạng lần tìm từng người trong ngành, rồi đi từ bốn giờ sáng từ Vinh ra Thanh Hoá để kéo họ vào.
Cuối bài anh để lại một câu hỏi treo lơ lửng trên đầu mỗi người: khi hành trình của bạn ở cộng đồng này kết thúc, bạn muốn người ta nhớ mình vì đã nhận được bao nhiêu, hay vì đã cho đi điều gì?
Tôi ngồi ngẫm về những người giỏi mình từng để tuột mất. Soi lại cho thật thẳng, phần lớn không phải vì tôi trả ít, mà vì có lúc họ làm nhiều mà tôi quên nêu tên họ ra. "Những gì được ghi nhận thì sẽ phát triển" nghe như một câu quản trị, nhưng thật ra là một câu về lòng người. Nó rẻ đến mức gần như miễn phí, mà lại là thứ đắt nhất để giữ người.
3. John Yoon — chìa khoá của kỷ nguyên AI nằm ở con người
Buổi chiều, ông John Yoon, Giám đốc Quốc gia BNI Hàn Quốc, bước lên với chủ đề đúng mạch cả hội nghị: chìa khoá tăng tốc trong kỷ nguyên AI. Tôi ngồi thẳng người lên, vì đây là địa hạt tôi sống hằng ngày. Và tôi tò mò: một người đến từ Hàn Quốc, một trong những nền công nghệ hàng đầu thế giới, sẽ nói gì về AI.
Ông trích một câu quản trị nổi tiếng, câu thường được gắn với Peter Drucker: "Cái gì đo lường được thì mới cải thiện được." Tôi phải ghi chú thành thật ở đây, theo đúng thói quen truy nguồn của mình: việc gán câu này cho Drucker là cách trích rất phổ biến, nhưng giới nghiên cứu quản trị vẫn còn tranh cãi liệu ông có viết đúng nguyên văn như vậy hay không. Dù của ai, cái ý thì đứng vững: không đo thì không biết mình đang tiến hay đang lùi. Muốn cải thiện bất cứ thứ gì, số lần kết nối, số buổi cà phê, doanh thu, tỷ lệ chốt, thì trước hết phải đo được nó. Đo lường là bước đầu tiên của mọi sự tăng tốc có kiểm soát.
Rồi ông kéo cả hội trường về một chỗ mà tôi không ngờ. Ông nói, đại ý, tăng tốc trong thời đại AI không nằm ở công nghệ, mà nằm ở khả năng kết nối cộng đồng.
Một người từ xứ sở công nghệ, đứng nói về AI, mà chốt lại ở con người. Tôi thấy hay ở chỗ đó. Ông không phủ nhận AI, ông đặt nó về đúng chỗ: AI là bộ khuếch đại, không phải cái đích. Trong một tổ chức sống bằng niềm tin giữa người với người, thứ tạo ra tốc độ thật không phải ai xài công cụ xịn hơn, mà ai phục vụ và kết nối cộng đồng của mình tốt hơn. AI làm giúp phần lặp đi lặp lại, để con người dồn sức cho phần chỉ con người làm được: sự tin cậy, sự tử tế, mối quan hệ.
Ngồi nghe ông, tôi thấy hai ý đó khớp vào nhau rất chặt. Cái gì gọi là "tự động hoá" mà không có bảng đo phía dưới thì chỉ là cảm giác bận rộn cho vui. Và AI, đặt đúng chỗ, không phải để thay con người, mà để lo giùm phần máy móc, dành lại cho người ta thời gian đi gặp nhau, cho đi, gây dựng niềm tin. Một người đến từ xứ công nghệ hàng đầu mà chốt bài ở con người, tôi cho đó là điều đáng nhớ nhất ông để lại trên sân khấu hôm đó.
4. Lê Thị Ngọc Thủy (VIVA) — Go Global bắt đầu từ niềm tin, không từ tấm vé máy bay
Chị Lê Thị Ngọc Thủy lên sân khấu với một sự nghiệp mà nghe thôi đã thấy đường xa: nhà sáng lập chuỗi Viva Star Coffee, gắn với VIVA International. Chị đã đưa cà phê Việt mở cửa ở Singapore, Malaysia, Thái Lan. Chủ đề của chị là Go Global, đi ra thế giới.
Điều tôi thích ngay là chị không mở bằng chuyện xuất khẩu hay văn phòng nước ngoài. Chị bảo Go Global bắt đầu từ tư duy và niềm tin, chứ không phải từ tấm vé máy bay hay đơn hàng đầu tiên. Chị chiếu một khung bốn trụ: tầm nhìn, niềm tin, quan hệ đối tác, và tác động.
Ở trụ tầm nhìn, chị nói khi mình đổi câu hỏi thì con đường sẽ đổi. Thay vì hỏi "tôi đang bán cái gì", hãy hỏi "tôi tạo ra giá trị gì, tôi giúp giải quyết vấn đề gì, tôi đang xây một tương lai nào". Viva không tự nhìn mình là bán cà phê hay bán nhượng quyền, mà là nối người nông dân trồng cà phê với người khách và với cả cộng đồng, qua giá trị của hạt cà phê. Câu hỏi đổi, tầm nhìn đổi. Chị còn thả một câu làm tôi gạch chân: doanh nghiệp của bạn không bao giờ lớn hơn chính tầm nhìn của bạn.
Đến trụ niềm tin thì chị nói ra câu đắt nhất buổi đó, câu mà cả tuần sau tôi vẫn còn nhắc: "Tiền mở được một cửa hàng, niềm tin mở được cả một quốc gia." Chị kể Viva mở được ở nước ngoài không phải nhờ đổ tiền quảng cáo, mà nhờ niềm tin trao đi trước. Sang trụ quan hệ đối tác, chị nhắc kết nối chỉ là điểm bắt đầu chứ không phải đích đến; cái quý là tìm được người thật sự đồng hành, và những cộng đồng chất lượng mở ra cơ hội mà tiền không mua nổi. Còn trụ tác động, chị bảo đi khắp khu vực, thứ chị mang về quý hơn hợp đồng là bài học của từng nơi: ở nơi này là sức mạnh cộng đồng, ở nơi kia là càng giỏi càng phải khiêm tốn học hỏi, ở nơi khác là hợp tác thay vì chỉ đua tranh.
Và chị gói lại bằng một cách nhìn làm tôi ngồi lặng: đi ra thế giới thật ra không phải mình bước ra thế giới, mà là làm sao để thế giới bước đến với mình.
Câu đó ở lại với tôi rất lâu. Tôi vốn hay nghĩ "vươn xa" là mình phải chạy đi đâu đó, phải với tới chỗ nào đó. Chị Thủy lật lại: nếu mình đủ lớn, đủ đáng tin, thì thế giới tự tìm đến. Mà muốn được như vậy, phải xây niềm tin ở quy mô. Một mình, tôi chỉ gây dựng niềm tin được với vài chục người mỗi tháng. Nhưng nếu hiện diện đều đặn, cho đi giá trị thật, giữ đúng giọng của mình, thì cái niềm tin đó nhân lên nhiều lần, để đến một ngày, người ta bước đến với mình.
5. Sunny Tang — một cửa tiệm nhỏ, một mạng lưới phủ khắp thế giới
Đến phần anh Sunny Tang, Giám đốc Vùng BNI Đài Loan, tôi phải thành thật với bạn đọc một điều, vì cuốn sách này tôi muốn giữ đúng sự thật đến từng chi tiết. Buổi đó tôi có nghe, có chụp lại slide tên và chức danh của anh, có ghi chủ đề về quyền năng của mạng lưới kết nối toàn cầu. Nhưng bản ghi âm của tôi bị lẫn với một phiên khác do trình tự live đảo so với lịch in, nên tôi không giữ được nguyên lời anh nói. Vậy nên ở phần này tôi sẽ không dựng lời cho anh. Tôi chỉ kể lại cái mà chủ đề của anh khơi lên trong đầu tôi, như một khúc chiêm nghiệm của riêng mình.
Chủ đề của anh gọi tên một thứ mà tôi tin là quyền năng thật của một mạng lưới kinh doanh xuyên biên giới: một doanh nghiệp nhỏ, làm ăn ở một con phố nhỏ, một thị xã, một quận, mà lại đứng trên một mạng lưới phủ khắp mấy chục quốc gia. Đây là điều kiểm chứng được, không phải câu tôi gán cho anh Sunny. Một thành viên có thể tìm một đối tác cùng ngành ở gần như bất cứ nước nào, và người đó đã được đồng đội tại chỗ kiểm chứng trước, chứ không phải một cái tên lạ nhặt trên mạng.
Cái ghim BNI cài trên ngực áo, ngồi dưới nhìn lên hàng nghìn người đeo nó, tôi nghĩ nó giống một tấm hộ chiếu. Gặp một người đeo ghim đó ở Singapore, ở Đài Bắc, ở Kuala Lumpur, là gặp một người nói cùng thứ ngôn ngữ làm ăn tử tế, cùng một tinh thần cho đi trước. Niềm tin gần như có sẵn, mình đỡ phải xây lại từ đầu.
Nhưng ngồi đó tôi cũng tự nhắc mình một điều tỉnh táo: mạng lưới toàn cầu không tự nhiên trả giá trị cho ai. Nó chỉ trả cho người xuất hiện đều đặn và cho đi trước. Một tấm hộ chiếu chỉ có ích khi mình chịu đi, chịu bắt tay, chịu làm điều tử tế trước khi cần đến ai. Cái mạng lưới thế giới kia, với người ngồi im chờ, thì cũng chỉ là một danh bạ nằm ngủ.
6. Thầy Phạm Thành Long — AI, lãnh đạo, và sự bất tử của tri thức
Người cuối cùng tôi kể trong chương này là Thầy Phạm Thành Long, Giám đốc Vùng BNI Hà Nội 6, với một chủ đề nghe qua đã thấy tham vọng: AI, Lãnh đạo, Bất tử.
Trước khi vào bài của Thầy trên sân khấu, tôi phải kể một khoảnh khắc riêng bên lề, vì nó mới là chỗ chương này chạm vào tôi mạnh nhất. Ở sự kiện, tôi có gặp Thầy. Thầy đưa tôi xem chiếc chìa khoá xe của Thầy, và bảo tôi cứ đặt nó thành một mục tiêu cho mình. Tôi cầm cái chìa khoá đó trong tay, không phải để thèm một chiếc xe, mà để nhắc mình rằng có những cái đích cần được đặt ra một cách cụ thể, cầm nắm được, chứ không lửng lơ. Tối hôm ấy Thầy có nói một câu mà tôi ghi lại nguyên vào sổ: một người đàn ông như bao người đàn ông khác, nhưng bên trong là một cỗ máy tri thức được AI hỗ trợ, đủ sức giúp biến đổi cả triệu con người cho cuộc đời họ chất lượng hơn. Tôi đọc đi đọc lại câu đó. Nó vừa là chân dung Thầy đang tự vẽ, vừa là tấm gương chiếu thẳng vào con đường tôi đang đi.
Rồi Thầy lên sân khấu. Thầy mở bài bằng một hình ảnh làm cả hội trường lặng đi. Đại ý: đêm qua, khi mọi người đã về ngủ, có một cỗ máy làm việc suốt đêm cho Thầy, viết thư cho học viên, chấm bài, viết tiếp một cuốn sách, viết tiếp cuốn nhật ký hành trình. Trong khi đó Thầy vẫn ngủ ngon như mọi người, bên trong một cơ thể bình thường.
Ba chữ trong tên bài, Thầy gỡ ra như thế này.
AI, theo Thầy, không phải để hỏi một câu rồi hỏi câu khác, kiểu hỏi đáp rời rạc, hỏi xong nó quên sạch. Thầy gọi cách dùng đó là cách người ta giết chết AI. Thầy chuyển sang nuôi một hệ thống tri thức: đổ nguyên liệu thô vào, sách, ghi âm, bản viết tay, ảnh chụp, bất cứ thứ gì thuộc tri thức của mình, rồi cấu hình để AI đọc, tóm tắt, kết nối, dọn dẹp thành một kho có cấu trúc, dùng lại được. Bốn chữ Thầy nhấn đi nhấn lại: AI viết, mình duyệt.
Lãnh đạo, với Thầy, là chỗ có một công thức mà tôi tâm đắc. Đại ý: nếu tri thức của bạn bằng mười, AI có thể nhân nó lên rất nhiều lần; nhưng nếu tri thức bằng không, thì AI nhân với không vẫn là không. AI khuếch đại cái bạn đã có, nó không tạo ra cái từ hư vô. Và cái số nhân lớn nhất, Thầy nói, không phải tiền, mà là quan hệ. Một đứa trẻ giỏi điều khiển AI nhưng quan hệ bằng không thì nhân ra vẫn là không; còn một người có hàng trăm mối quan hệ tin cậy đem nhân với AI thì không startup công nghệ nào đuổi kịp.
Thầy cũng rất thẳng về mặt trái. Thầy bảo AI là kẻ nói phét không ngượng mồm: nó bịa số, bịa nguồn, gán câu người này vào miệng người kia. Với người sống bằng uy tín thì chỉ một câu AI bịa cũng đủ làm sứt mẻ. Cho nên Thầy treo lên đầu mọi cuộc làm việc một nguyên tắc: đừng tin AI, đừng tin cả Thầy, cái gì cũng phải kiểm tra lại nhiều lần. AI viết bản nháp, cái đầu mình làm chủ, đừng bao giờ giao quyền làm chủ cho máy. Và một câu về kỷ luật mà tôi thấy đúng đến rợn người:
AI không tưởng thưởng cho người thông minh. AI tưởng thưởng cho kẻ bền bỉ.
Chữ thứ ba, bất tử, mới là chỗ Thầy đi xa nhất. Thầy nói ra một nỗi sợ mà ít ai gọi tên: một ngày mình nằm xuống, hai ba mươi năm nghề bốc hơi chỉ trong một đám tang, và đó là một sự lãng phí. Rồi Thầy nói tinh tế hơn: cái chết thật sự không phải khi tim ngừng đập, mà là khi không còn ai để mình kết nối, không còn ai để mình truyền lại. Giải pháp của Thầy là số hoá bộ não của mình, huấn luyện AI bằng chính giọng nói và phương pháp bao nhiêu năm giảng dạy, để khi thân xác này thành tro thì cái mình biết vẫn tiếp tục dạy. Thầy gọi đó là sự bất tử của tri thức, không phải của thân xác. Về các con số Thầy đưa ra đêm đó, bao nhiêu lệnh mỗi đêm, bao nhiêu trang, tôi xin không chép lại, vì tôi nghe qua ghi âm nhiễu và chưa kiểm chứng được, mà nguyên tắc của tôi là thà thiếu còn hơn bịa.
Thầy khép bài bằng một hình dung: mười năm nữa trong căn phòng này sẽ chỉ còn hai loại người, loại mà mọi thứ họ biết sẽ chết theo họ, và loại mà khi họ chết thì mọi thứ vẫn ở lại. Thầy mời mọi người chọn làm loại thứ hai.
Tôi ngồi dưới, tay vẫn còn cảm giác cái chìa khoá xe Thầy đưa ban nãy. Cỗ máy chạy đêm khi người ta ngủ, kho nguyên liệu thô được bóc thành tri thức dùng lại được, cái nguyên tắc "AI viết, mình duyệt", nghe qua thì như chuyện công nghệ, nhưng cái Thầy nhắm tới lại là chuyện rất người: đừng để mấy chục năm nghề tan biến trong một đám tang. Đó có lẽ là điều làm tôi ngồi lặng lâu nhất tối hôm đó.
Sợi chỉ nối sáu người
Đóng sổ tay lại cuối ngày hôm đó, tôi thử xâu sáu con người ấy vào một sợi, và tôi thấy họ đang cùng nói một điều, từ sáu góc khác nhau.
Anh Warren Eng nói về câu chuyện. Anh Kaka nói về lòng biết ơn. Ông John Yoon nói về đo lường và kết nối cộng đồng. Chị Ngọc Thủy nói về niềm tin và tầm nhìn. Anh Sunny Tang nói về mạng lưới toàn cầu. Thầy Long nói về AI và di sản. Nghe thì tản mát, nhưng có một trục chạy xuyên qua tất cả.
Cái trục đó là ranh giới giữa công cụ và con người. AI, dữ liệu, mạng lưới, sân khấu, tất cả đều là bộ khuếch đại. Chúng nhân lên cái mình đã có sẵn. Mà cái có sẵn ấy toàn là chuyện của người: một câu chuyện thật có nỗi đau thật, một lòng biết ơn được nói ra thành lời, một niềm tin trao đi trước khi cần, một quan hệ được vun mấy năm trời. Công thức của Thầy Long gói gọn hết: nếu phần người của bạn bằng không, thì đem nhân với công cụ mạnh cỡ nào cũng vẫn ra không. Tăng tốc, hoá ra, không bắt đầu ở chỗ mua thêm công cụ, mà ở chỗ làm cho phần người của mình đáng để nhân lên.
Đó là lý do tôi rời hội trường Vinh hôm ấy nhẹ lòng hơn lúc bước vào. Con đường tôi vẫn đi mấy năm nay, để AI và hệ thống lo phần lặp đi lặp lại, dành sức người cho phần chỉ người mới làm được, hoá ra là con đường mà sáu người đứng trên sân khấu chính, mỗi người một kiểu, đều đang chỉ về. Ngồi giữa mấy nghìn người xa lạ, tôi thấy mình bớt cô đơn trên con đường ấy một chút.
Công cụ chỉ nhân lên cái mình đã có, nên hãy đầu tư vào phần người trước, câu chuyện thật, lòng biết ơn nói thành lời, niềm tin cho đi trước, quan hệ vun đủ lâu, rồi mới để công nghệ nhân nó lên; và nhớ là cái gì đo được thì mới tăng tốc được.
Vinh danh và không khí một khán phòng vài nghìn người
Đèn trong khán phòng Hera B tối dần rồi tắt gần hết. Một quãng lặng ngắn, sau đó trống nổi, nhạc dâng, đoàn rước cờ bước ra từ hai bên cánh gà. Mấy nghìn người đang ngồi kín ghế đồng loạt đứng dậy. Tôi cũng đứng lên theo, và chợt nhận ra hai bàn tay mình đang vỗ mà chẳng ai bảo mình phải vỗ.
Tôi từng dự đủ loại họp. Sáng thứ Ba ở chi hội, họp vùng, họp tổng kết cuối kỳ. Nhưng ngồi lọt giữa một đám đông lớn đến mức không nhìn ra hàng ghế cuối cùng lại là chuyện khác hẳn. Nó không huyên náo kiểu chợ phiên. Nó có lớp lang, có thứ tự, có một thứ tôi tạm gọi là sự trang nghiêm. Lá cờ đi ngang qua, và người ta lặng đi để dõi theo nó.
Về sau ngồi ngẫm, tôi mới hiểu vì sao một cộng đồng làm ăn lại giữ những nghi thức như thế. Người kinh doanh quay cuồng cả năm với con số, với hạn chót, với những cuộc gọi gọi mãi không ai bắt máy. Rồi mỗi năm có một buổi họ được đứng chung một chỗ, cùng đứng dậy vì một lá cờ, cùng hát, cùng vỗ tay. Nghi lễ ấy không đẻ ra một đồng doanh thu nào. Nhưng nó nhắc từng người rằng mình không lẻ loi trong cuộc chơi dài này.
Đến phần vinh danh thì tôi lặng đi thật.
Người ta xướng tên những thành viên đã gắn bó mười năm, rồi mười lăm năm. Gọi những người đạt các mốc danh dự cao nhất. Từng người bước lên sân khấu, có người tóc đã điểm bạc, có người bước chậm rãi. Ngồi dưới, tôi tự làm một phép tính nhẩm cho riêng mình. Mười năm nghĩa là hơn năm trăm buổi sáng chịu dậy sớm, hơn năm trăm lần đến đúng giờ, và không biết bao nhiêu lời giới thiệu đã trao đi cho người khác. Không có một khoảnh khắc bùng nổ nào ở đây cả. Chỉ là sự có mặt đều đặn, tuần này qua tuần khác, năm này qua năm khác.
Tôi vỗ tay cho họ mà nghĩ về chính mình. Tôi mới đi được một quãng ngắn của con đường đó. Những người đang bước trên sân khấu kia là bằng chứng sống cho một điều đơn giản mà khó làm: thứ tạo ra kết quả lớn không nằm ở ba tháng làm thật hăng, mà ở chỗ mười năm không bỏ cuộc.
Có một chi tiết tôi để ý mãi. Mỗi khi một cái tên được xướng lên, cả khán phòng vỗ tay cho người đó như thể đang vỗ cho người thân của mình. Không ai ganh. Không ai so đo hơn kém. Đó là khí chất của một cộng đồng đã học được cách ghi nhận nhau. Ở ngoài đời, hiếm khi có ai chịu đứng dậy vỗ tay cho bạn chỉ vì bạn đã kiên trì tử tế nhiều năm. Trong khán phòng đó, cái điều hiếm hoi ấy lại trở thành chuyện bình thường.
Buổi tối là tiệc Gala. Không khí đổi hẳn, từ trang nghiêm sang ấm áp. Người ta chụp ảnh, đổi danh thiếp, cụng ly, cười vang. Tôi đi giữa những bàn tiệc, bắt tay những người mới gặp buổi sáng mà đã thấy thân. Một sự kiện lớn có cái hay riêng của nó: nó nén cả một năm quan hệ vào vỏn vẹn vài ngày.
Trước đó, ban tổ chức công bố lần hội ngộ năm sau sẽ diễn ra ở Thành phố Hồ Chí Minh, kèm một lời hẹn tôi thấy rất hay: hẹn gặp lại mọi người với chính những câu chuyện đổi thay của bản thân họ. Cả khán phòng lại reo lên. Tôi thích cách họ khép một sự kiện bằng việc mở ra một cái hẹn mới. Người ta ra về không phải với cảm giác "thế là xong", mà mang theo một cái mốc để hướng tới. Đó cũng là một kiểu nghi lễ: gieo sẵn lý do để sang năm người ta còn muốn quay lại.
Ngồi giữa mấy nghìn con người hôm ấy, tôi rút cho mình một điều. Một tổ chức mạnh không chỉ mạnh nhờ sản phẩm tốt hay quy trình chặt. Nó mạnh vì biết ghi nhận con người đúng lúc, công khai, đàng hoàng. Người ta sẽ ở lại rất lâu với nơi khiến họ thấy mình được nhìn thấy. Về sau, mỗi lần dựng cách vận hành cho đội ngũ của mình và cho những người tôi đồng hành, tôi luôn chừa sẵn một chỗ cho việc vinh danh, dù nhỏ. Không phải để làm màu. Mà vì tôi đã tự mình cảm được, ngay trong khán phòng Hera B hôm đó, sức nặng của một tràng vỗ tay đúng người, đúng lúc.
Nghi lễ và sự ghi nhận không tạo ra doanh thu trực tiếp, nhưng chúng giữ người ở lại đủ lâu để mọi thứ khác có cơ hội hình thành. Hãy chừa sẵn một chỗ trang trọng cho việc vinh danh con người trong mọi tổ chức bạn dựng lên.
Ghé một xưởng độ xe của người đồng đội
Sự kiện đã khép lại. Đèn khán phòng tắt, cờ cuốn xong, mọi người bắt đầu rời Vinh. Đáng lẽ tôi cũng nên nghỉ. Nhưng có một địa chỉ tôi muốn ghé trước khi rời thành phố này: một xưởng độ xe tên Hưng Dũng Auto.
Tôi bước vào giữa mùi sơn, mùi kim loại và tiếng máy nén hơi xì đều đều. Xe nằm trên cầu nâng, đèn rọi vào từng khoang máy. Ở đây người ta không bán một món có sẵn trên kệ. Họ tạo ra sự khác biệt trên từng chiếc xe. Đó là kiểu công việc cần tay nghề, cần con mắt, và cần cả sự tin cậy của khách, vì giao chiếc xe của mình cho ai đó độ lại là giao đi một thứ tài sản mình quý.
Người tiếp tôi là cô chủ của xưởng, tôi xin phép để chị ẩn danh ở đây. Thú thật, tôi vốn đóng đinh trong đầu rằng nghề độ xe là sân chơi của cánh đàn ông, nên gặp một người phụ nữ đứng ra làm chủ ở chỗ này khiến tôi vừa tò mò vừa nể. Cầm trịch một xưởng kỹ thuật đâu có dễ. Phải hiểu nghề đủ sâu để anh em thợ nể, phải giữ được chi phí, phải khiến khách chịu quay lại lần sau.
Tôi ghé không phải để mua gì. Tôi ghé vì một thói quen mà suốt tuần ở Vinh cứ lặp đi lặp lại trong đầu: cho đi trước đã. Trong cộng đồng của tôi, người ta gọi đó là tinh thần người cho đi sẽ nhận lại. Nghe thì to tát, nhưng làm ra thì rất đời: đến tận nơi người đồng đội đang làm ăn, nhìn bằng con mắt của một người khách lạ, rồi nói thật cho họ nghe mình thấy gì.
Và tôi thấy một điều quen thuộc. Quen đến mức tôi hơi giật mình.
Nó giống hệt cái tôi từng gặp ở một quán cơm tấm mấy hôm trước đó, một quán do người Sài Gòn theo chồng về Vinh mở, chỉn chu và ngon lành. Một cơ sở làm nghề tử tế, có tay nghề thật, có khách thật. Nhưng khi tôi thử tìm họ trên mạng, thử đặt mình vào vai một người lạ ở Vinh đang muốn kiếm chỗ độ xe uy tín, thì họ gần như vô hình. Người làm giỏi hay vấp đúng một chỗ giống nhau: đổ hết tâm sức cho chất lượng bên trong, mà quên mất ngoài kia có hàng trăm người đang cần đúng dịch vụ của mình mà chẳng có cách nào biết mình tồn tại.
Tôi gợi cho cô vài hướng đi. Nhưng cái lõi thì tôi nhớ rất rõ, vì nó là điều tôi tin và đã nói với rất nhiều chủ doanh nghiệp.
Một xưởng độ xe có một lợi thế mà một quán ăn còn phải mơ. Đó là sản phẩm của họ tự biết kể chuyện. Mỗi chiếc xe lúc chưa vào xưởng và lúc ra khỏi xưởng là hai câu chuyện khác nhau. Chỉ cần chụp lại, quay lại quá trình đó cho tử tế, rồi đưa lên đúng nơi người mê xe hay lui tới, thì tự bản thân công việc đã là nội dung để người khác tìm tới. Dân mê xe không ngồi đọc quảng cáo, họ xem xe. Cho họ xem những chiếc xe do chính xưởng mình làm, đều đặn, là đủ.
Điều thứ hai tôi nhắc, cũng đúng cái tôi từng nói với cô chủ quán cơm tấm: hãy để khách cũ nói thay mình. Một chiếc xe làm xong đẹp mắt, một người chủ xe hài lòng, một dòng đánh giá thật trên bản đồ, một tấm hình chụp trước và sau. Những thứ đó đáng tin hơn mọi lời tự khen, và chúng nằm sẵn ngay trong việc xưởng đang làm mỗi ngày, chỉ là chưa ai chịu gom lại.
Tôi rời Hưng Dũng Auto khi trời đã tối. Tôi không chốt được hợp đồng nào, chẳng có gì bỏ vào túi. Nhưng tôi ra về với một cảm giác đầy, cái cảm giác của người vừa cho đi đúng thứ mà người kia đang cần nhưng chưa gọi được tên.
Về sau ở Sài Gòn, tôi vẫn nghĩ về xưởng xe ấy. Tôi tự nhắc mình phải làm cho tới nơi: những gì đã gợi ý bằng miệng thì phải giúp họ biến thành việc thật, chạy được đều đặn. Vì tinh thần cho đi mà nói bằng lời thì dễ. Cái khó, và cũng là cái đáng, là cho đi cho tới khi người ta thật sự khá lên.
Người làm nghề giỏi thường vô hình trên mạng. Hãy đến tận nơi người đồng đội đang làm ăn, nhìn bằng con mắt của khách, rồi giúp họ biến chính công việc hằng ngày thành thứ marketing biết tự kể chuyện.
Cú tông xe bất ngờ — cái đầu lạnh giữa một tiếng rầm
Đang bon bon trên đường thì phía sau vang lên một tiếng "rầm".
Tôi khựng lại nửa giây, liếc gương chiếu hậu. Một người chạy xe máy không làm chủ được tốc độ đã tông thẳng vào đuôi ô tô của tôi. Chiếc xe máy đổ nghiêng giữa đường, một chiếc dép văng ra một bên, mấy cánh hoa giấy màu hồng rụng lả tả trên mặt nhựa. Tim tôi đập thình thịch, tay hơi run.
Không ai lên lịch cho một cú như vậy. Sáng đó tôi có việc của tôi, người kia có việc của họ. Vậy mà chỉ trong một tích tắc, cả hai bị kéo chung vào một tình huống không nằm trong kế hoạch của bất cứ ai.
Nửa giây quyết định mình là ai
Suốt hành trình Vinh, tôi nghe được bao nhiêu điều đẹp đẽ từ trên sân khấu: tăng tốc, vươn xa, kết nối, di sản. Nhưng chính cái tiếng "rầm" trên đường mới là bài kiểm tra thật. Lý thuyết thì ai nghe cũng gật. Còn con người thật của mình chỉ lộ ra trong nửa giây đầu tiên, khi sự cố ập đến mà không kịp báo trước.
Nửa giây đó, trong đầu tôi có hai tiếng nói. Một tiếng giục nhảy xuống, lớn tiếng, hỏi cho ra ngô ra khoai ai đúng ai sai. Một tiếng khác, may thay, kéo tôi ngồi thêm một nhịp: bật đèn cảnh báo, kéo phanh tay, xuống xem người ta có sao không đã. Cái người vừa mấy hôm trước còn ngồi nghe người ta nói về lòng biết ơn, nghe người ta nói về niềm tin, thì không thể nhảy xuống xe mà quên béng rằng ngay trước mặt mình là một con người vừa ngã.
Tôi xuống, hỏi người kia ba câu ngắn: có đau ở đâu không, có cử động được không, có thấy khó thở không. Người trước, giấy tờ sau. May là không ai bị nặng.
Sự cố ngoài kế hoạch là chuyện thường ngày của người kinh doanh
Ngồi lại sau đó, tôi nhận ra cảm giác lúc ấy giống hệt những lần một sự cố ập vào công việc làm ăn. Một khách lớn đột ngột báo dừng hợp đồng. Một người chủ chốt xin nghỉ ngay giữa mùa cao điểm. Một bài đăng bị hiểu sai ý, bình luận kéo về ào ào. Tài khoản quảng cáo bị khoá đúng cái hôm đang chạy chương trình.
Không kế hoạch nào chừa sẵn ô trống cho những chuyện đó. Nhưng chúng vẫn cứ tới. Và tôi để ý, người ta hiếm khi thua vì bản thân sự cố. Người ta thua vì phản ứng lúc hoảng: nói câu không nên nói, ký cái không nên ký, quyết cái lẽ ra nên chờ.
Trên đường cũng y hệt. Điều quan trọng nhất ngay lúc va chạm rất dễ nói mà khó làm: giữ bình tĩnh, ưu tiên cứu người trước, việc pháp lý xử sau. Đừng vội nhận lỗi tại chỗ, cũng đừng vội đổ lỗi cho ai. Câu nên nói cứ gọn thôi, đại ý là mình cùng chờ công an tới lập biên bản rồi giải quyết theo quy định và theo bảo hiểm. Giữ nguyên hiện trường, chụp ảnh, quay lại, tìm người làm chứng, gọi bảo hiểm. Chuyện phân định đúng sai để cơ quan chức năng và bảo hiểm làm theo luật; phần của mình là làm đúng quy trình và giữ đủ bằng chứng.
Mười bước đầy đủ tôi đã ghi lại thành một tờ checklist để dán trong xe và đăng trên blog của mình; ở chương này tôi chỉ giữ lại phần chiêm nghiệm.
Đây chính là khúc "nỗi đau" của hành trình
Trên sân khấu ở Vinh, anh Warren Eng có dạy tôi một mô hình về hành trình chuyển hoá của một con người: một câu chuyện chỉ thật sự có sức nặng khi trong đó có một khúc trũng, một khúc nỗi đau. Anh nói một câu tôi nhớ mãi: không có nỗi đau thì không có câu chuyện.
Buồn cười ở chỗ, ngay trong chuyến đi tôi lặn lội để học cách kể chuyện, cuộc đời tặng luôn cho tôi một khúc nỗi đau thật, không hề dàn dựng. Một tiếng rầm, một khoảng tim đập loạn, một bài kiểm tra xem mấy ngày ngồi nghe trên hội trường đã ngấm xuống tay chân mình hay chưa.
Tôi nghĩ nó có ngấm. Vì cái đầu lạnh giữ tôi lại trong nửa giây đó không phải tự nhiên mà có. Nó là kết quả của việc mình chuẩn bị sẵn một quy trình, y như một doanh nghiệp chuẩn bị sẵn kịch bản cho khủng hoảng trước khi khủng hoảng gõ cửa. Người có quy trình sẵn thì lúc hoảng vẫn còn một đường ray để bám vào. Người không có thì để cảm xúc lái tay mình, và thường trả giá cho chính cái phản ứng đó, chứ không phải cho sự cố.
Sự cố chẳng bao giờ hỏi ý mình. Thứ cứu mình không phải cảm xúc, mà là một cái đầu lạnh và vài bước đã tập sẵn. Hãy dựng quy trình cho lúc bình yên, để đến lúc có tiếng "rầm", mình chỉ việc chạy theo nó.
Những kết nối được nối dài sau Vinh
Về đến Sài Gòn, việc đầu tiên tôi làm không phải là nghỉ. Tôi mở điện thoại ra, lướt lại cả tuần vừa qua: những tấm ảnh chụp danh thiếp, mấy đoạn ghi âm, một danh sách ngắn những cái tên và những lời tôi đã hứa. Sự kiện đã kết thúc rồi. Nhưng nhìn cái danh sách đó, tôi biết phần việc thật sự chỉ vừa mới bắt đầu.
Có một điều tôi để ý từ lâu về các sự kiện lớn. Người ta về nhà với một va li đầy danh thiếp, đăng một dòng "cảm ơn một sự kiện tuyệt vời", rồi thôi. Ba tháng sau mở ngăn kéo ra, những tấm danh thiếp ấy đã thành người lạ. Cái bắt tay mà không nối dài bằng hành động thì sẽ nguội đi đúng nhanh như lúc nó vừa ấm lên.
Nên tôi làm ngược lại. Tôi biến từng lời hứa thành một việc cụ thể.
Người đầu tiên tôi nghĩ đến là chị Tâm Ngô, người ra tận sân bay đón tôi, đưa đi ăn một tô cháo lươn nóng và đĩa gỏi gà xứ Nghệ trước khi tôi kịp thấy mình là khách lạ ở Vinh. Một sự tử tế như thế không thể trả bằng một câu cảm ơn cho có. Tôi ngồi viết hẳn một bài về chị, về cái tình của người xứ Nghệ, vừa để cảm ơn cho đàng hoàng, vừa để người khác cũng biết đến một người đáng quý.
Rồi tới chị Diễm Thúy, một trong những người bạn doanh nghiệp tôi mới quen ở đó. Tôi viết một bài giới thiệu về chị, gắn thẳng địa chỉ website của chị, diemthuy.vn, vào trong bài. Với một người làm kinh doanh, một bài viết tử tế kèm một đường dẫn đúng chỗ có giá trị hơn nhiều lời khen suông giữa bàn tiệc. Đó là món quà tôi biết cách làm, nên tôi làm.
Với các diễn giả cũng vậy, tôi không để những gì mình học được nằm im trong cuốn sổ. Tôi ngồi viết lại từng bài: câu chuyện năm năm của chính mình, những gương mặt tôi nghe ở phiên đầu, mô hình kể chuyện để bán của anh Warren Eng, và sức mạnh của việc kết nối. Vẫn còn vài bài tôi đang viết dở: ông John Yoon với ý "cái gì đo được thì mới cải thiện được", chị Lê Thị Ngọc Thủy với tinh thần đi ra thế giới, và một bài về người thầy tôi kính trọng mà tôi vẫn đang chăm chút cho xong. Viết lại những gì mình học không chỉ để giữ cho riêng mình. Nó còn là cách tôi trả ơn những người đã đứng lên sân khấu để cho đi.
Nhưng hai cái tên khiến tôi day dứt nhất là cô chủ quán cơm tấm và cô chủ xưởng độ xe mà tôi đã ghé thăm trước khi rời Vinh. Với hai người này, tôi mới chỉ gợi ý bằng miệng ngay tại chỗ. Mà tôi biết rõ một điều: lời khuyên nói xong rồi đi thường chẳng đổi được gì. Người ta gật đầu, thấy hay, rồi cuốn vào công việc thường ngày, và mọi thứ vẫn nguyên như cũ.
Cho nên tôi tự đặt ra cho mình một nguyên tắc: đã gợi ý thì phải giúp cho tới nơi. Không dừng ở câu "chị nên làm hồ sơ trên bản đồ đi", mà là chỉ ra từng bước một, hoặc dựng giúp cái khung ban đầu để họ chỉ việc chạy tiếp. Đây là chỗ tôi thấy công việc của mình có nghĩa. Cho đi, với tôi, không dừng lại ở thiện chí. Nó phải ra được một thứ dùng được thật: một trang bản đồ có thật, một cách làm nội dung mà một người bận rộn vẫn theo nổi.
Ngồi ở góc bàn làm việc quen thuộc của mình, tôi hiểu ra rằng tinh thần người cho đi sẽ nhận lại không phải một khẩu hiệu để hô cho lớn trong hội trường. Nó là những việc nhỏ, không tên, làm sau khi sự kiện đã tắt đèn và không còn ai nhìn. Sự kiện trao cho tôi những cái bắt tay. Việc tôi làm sau đó mới quyết định những cái bắt tay ấy có trở thành mối quan hệ thật hay không.
Sự kiện chỉ trao cho bạn cái bắt tay. Thứ biến nó thành quan hệ bền là hành động cụ thể bạn làm sau khi tắt đèn: viết một bài cảm ơn cho thật lòng, giúp một người đồng đội dựng xong đúng thứ họ còn thiếu.
9 Sợi Chỉ Đỏ — tri thức xuyên cả hành trình
Đêm cuối ở Vinh, khi Gala vừa tan, tôi về phòng và trút cả cái balo ra giường. Danh thiếp dính vào nhau, cuốn sổ chi chít chữ, tờ chương trình gấp nhàu, cái thẻ đeo cổ ba ngày đã ám mùi. Tôi định xếp cho gọn để sáng mai còn ra sân bay. Vậy mà ngồi lật từng trang, tôi quên luôn việc dọn.
Có một điều lạ. Bao nhiêu người, nói vào những giờ khác nhau, về những nghề chẳng dính gì tới nhau, mà tôi cứ gạch chân đi gạch chân lại chừng ấy ý. Xếp các trang cạnh nhau trên tấm ga trắng, tôi thấy chúng dính vào nhau bằng mấy sợi chỉ. Tôi ngồi đếm. Chín sợi.
Ở mấy chương trước tôi đã kể từng người bước lên sân khấu, kể chuyện của họ, ghi lại câu họ nói. Chương này tôi không kể lại nữa. Tôi lùi một bước, đứng từ trên cao nhìn xuống cả ba ngày, và chỉ giữ lại phần lõi. Bên dưới mấy chục câu chuyện, hoá ra chỉ có một nhúm nguyên lý, lặp đi lặp lại. Nắm được nhúm đó rồi thì không cần đi hội nghị vẫn xài được cả đời.
1. Phát triển bản thân là gốc
Sợi đầu tiên: mình là cái trần của chính doanh nghiệp mình. Công ty khó mà lớn hơn cái đầu của người dẫn nó, mình dừng ở đâu thì nó dừng ở đó. Người nói ý này đứng ở phiên đầu (tôi đã kể ở chương các diễn giả), và nó vọng lại trong cả lớp trainer, nơi thước đo không phải "anh chị kiếm được bao nhiêu" mà là "từ khi vào đây, anh chị đã đổi cách làm chưa".
Trước đây gặp việc không chạy, phản xạ của tôi là đi sửa quy trình, sửa công cụ, sửa người. Giờ tôi hỏi trước một câu khó chịu hơn: mình đã cũ ở chỗ nào. Cái đầu tôi mở tới đâu thì cái hệ thống tôi dựng mở tới đó, không hơn một phân.
2. Cho đi trước
Sợi thứ hai gần như là không khí của cả ba ngày: cho đi trước khi cần tới ai. Đừng ngồi chờ tới lượt mình được cần đến, cứ chủ động bước vào và trao đi trước. Làm chủ nhà, đừng làm khách. Mấy diễn giả nói mấy câu rất đắt về ý này, tôi để dành nguyên ở chương kho câu.
Tôi chạm sợi này ngay từ lúc xuống sân bay, khi có người ra đón và kéo tôi đi ăn tô cháo lươn xứ Nghệ mà chẳng cần gì ở tôi. Rồi giữa hành trình, ngồi trong một quán cơm nhỏ, tôi bắt gặp mình đang làm y hệt: quán ngon, chủ tử tế, mà chưa có tên trên bản đồ số, thế là tôi ngồi chỉ cho cô cách đưa quán lên. Không tính công. Chỉ vì thấy tiếc.
Từ đó tôi tập cho đi một thứ có giá trị trước khi kịp nghĩ mình sẽ nhận lại gì.
3. Kết nối cộng đồng lớn hơn công nghệ
Sợi thứ ba đến từ một người xứ công nghệ, đứng nói về AI mà chốt lại ở con người: máy chỉ khuếch đại, còn cái được khuếch đại vẫn phải là quan hệ giữa người với người. Buổi chiều hôm ấy, một diễn giả khác nói về AI và lãnh đạo cũng hạ xuống cùng một kết. Hai người ở hai đầu thế giới, nói chung một điều.
Đây là sợi chạm đúng nghề tôi, nên tôi có lý do để mê công nghệ. Nhưng chính nó ghì tôi lại. Tôi thôi rao "công nghệ xịn". Cái tôi làm là dùng máy để chăm được nhiều người hơn và tử tế hơn, chứ không phải để bớt gặp người. Con người ngồi ở giữa, máy chạy vòng ngoài.
4. Dám mơ lớn và lì tới cùng
Sợi thứ tư nói về gan. Một diễn giả bảo cứ đặt mục tiêu ở mức một trăm để rồi cán đích quanh năm mươi lăm, vì người nhắm vừa phải thường về đích còn thấp hơn nữa. Một người khác thì dặn tôi cứ để kế hoạch mềm như cát cho dễ sửa, còn ý chí bên dưới thì phải cứng như đá.
Sợi này va đúng vào một khoảnh khắc rất riêng của tôi ở Vinh, khi tôi tự đặt cho mình một cái mốc lớn tới mức viết ra còn thấy ngại (chuyện đó tôi kể ở chương các diễn giả). Nhắm một trăm thì phải dám viết con số một trăm ra giấy, dù sợ người ta cười.
Nên bây giờ tôi đặt mục tiêu lớn hơn mức mình thấy dễ chịu, rồi chấp nhận đo nó bằng độ lì, không đo bằng cảm hứng.
5. Kể chuyện để bán và để kết nối
Sợi thứ năm là về câu chuyện. Người ta không nhớ con số của bạn, người ta nhớ quãng bạn từng đau và cách bạn bước qua nó. Cái mô hình "kể để bán" mà một diễn giả người Singapore mang tới đã thành khung tôi dùng cho gần như mọi bài viết về sau.
Thật ra sợi này chạy ngầm suốt cuốn sách bạn đang cầm. Cả cuốn "Tăng Tốc Vươn Xa" này là tôi đang kể chuyện, thay vì bày ra một bảng bài học cho gọn. Trước khi khoe mình có gì, tôi kể mình đã kẹt ở đâu.
6. Đo lường để cải thiện
Sợi thứ sáu ngắn mà cứng: không đo thì không biết mình đang tiến hay đang tự ru ngủ. Câu này thường được gán cho Peter Drucker, dù giới nghiên cứu vẫn còn cãi nhau ông có viết đúng nguyên văn vậy không. Của ai thì cái ý cũng đứng vững.
Nó nối thẳng về lớp trainer, nơi thước đo là "anh chị đã đổi cách làm chưa", mà đổi hay chưa thì đo được. Trong hệ thống tôi dựng, mỗi việc đều gắn một con số, để tôi biết chỗ nào thật sự nhúc nhích, chỗ nào chỉ là mình đang thấy bận cho vui. Tôi tập nhìn con số của những việc làm mỗi ngày, thay vì cuối tháng mới ngó kết quả rồi mừng hay lo.
7. Lãnh đạo là tạo kết quả cho người khác
Sợi thứ bảy đo người lãnh đạo bằng một thước lạ. Không phải bằng chuyện anh ta giỏi cỡ nào, mà bằng kết quả những người quanh anh ta đạt được nhờ có anh ta, và bằng cái dấu để lại sau khi anh ta đi. Cái chức là thứ được trao cho mình, còn sự nể trọng thì không ai trao được, phải tự kiếm lấy.
Tôi thấm sợi này vì vừa xong một nhiệm kỳ chủ tịch. Hết nhiệm kỳ, cái ghế trả lại. Thứ ở lại là những người đã lớn lên trong quãng đó. Nên tôi bắt đầu chấm điểm mình bằng chuyện đội ngũ và học viên đi được tới đâu, chứ không bằng chuyện tôi nói hay tới mức nào.
8. Thời điểm vàng và sự minh bạch
Sợi thứ tám nói về thời điểm. Những năm khó giống một cái sàng, lắc một hồi thì lọc ra ai còn trụ lại được. Và khi thị trường đang sạch dần, minh bạch dần, thì đó chính là cửa cho người làm ăn tử tế.
Sợi này quay lại ám tôi ở cái quán cơm nhỏ giữa đường. Cô chủ làm ăn ngay ngắn, đồ ngon, quán sạch, mà gần như vô hình trên bản đồ số. Người tử tế mà không cho thiên hạ thấy được, tìm được, tin được cái tử tế của mình thì chịu thiệt. Nên tôi đặt cược vào sự rõ ràng: công khai cách làm, công khai giá, công khai cả chỗ mình còn dở. Giữa một thị trường đang sạch dần, cái đó không phải điểm yếu.
9. Ra thế giới bắt đầu từ một kết nối đúng
Sợi thứ chín là về đường xa. Đi ra thế giới hoá ra không phải mình cắm đầu chạy đi khắp nơi, mà là mình đủ lớn, đủ đáng tin để người ta tự tìm đến. Muốn vậy phải xây bằng niềm tin, thứ mà tiền không mua trọn được.
Tôi chạm sợi này ngay hôm đầu, khi làm quen mấy người bạn mới trong sự kiện, có người tôi mới kịp cầm tấm danh thiếp. Thế giới không ở đâu xa. Nó bắt đầu ở đúng một cái bắt tay, rồi cứ thế mỗi ngày gom thêm một sợi.
Chín sợi buộc thành một
Ngồi trên máy bay về Sài Gòn, tôi thử buộc chín sợi lại với nhau. Chúng không rời ra. Trở thành người tốt hơn thì mới đủ tầm để cho đi trước; cho đi trước thì dựng được cộng đồng; có cộng đồng và dám mơ lớn thì mới cần tới câu chuyện để nối người với người; kể xong phải đo để biết mình có tiến thật; đo bằng kết quả của người khác chứ không của riêng mình; đặt cược vào sự tử tế đúng vào thời điểm vàng này; rồi từ một kết nối đúng mà đi ra thế giới.
Còn cái hệ thống tôi dựng, cái AI tôi nuôi, chỉ là một sợi buộc quanh chín sợi kia cho chặt. Nó không thay được sợi nào.
Một sự kiện ba ngày, mấy chục người nói, cuối cùng quy về chín nguyên lý. Đừng ôm hết. Chọn đúng một sợi bạn đang yếu nhất, sửa nó trước, cả dây sẽ khoẻ theo.
Kho Câu Vàng
Trong điện thoại tôi có một ghi chú tên là "câu để dành". Mỗi lần nghe được câu nào làm mình khựng lại nửa giây, tôi gõ vội vào đó, kệ đang ngồi ở đâu. Ba ngày ở Vinh, cái ghi chú dài thêm gần hai màn hình.
Chương này là phần chắt ra từ đó. Nói trước cho sòng phẳng: tất cả những câu dưới đây đều là tôi diễn đạt lại ý người nói, không phải chép nguyên văn từng chữ. Bản ghi âm của tôi có chỗ nhiễu, nên tôi chọn giữ đúng cái ý và trả tên về đúng chủ, còn hơn gồng ép nhớ từng chữ rồi nhớ sai. Bạn cứ lấy về dùng cho bài viết, bài nói của mình, miễn là dùng đúng tinh thần người ta.
Phát triển bản thân
Muốn phát triển thì buộc phải thay đổi.Gen Lehn, Chủ tịch Thị trường châu Á – Thái Bình Dương của BNI
Tôi thích câu này vì nó chặn hết đường lười. Chẳng có cửa nào vừa đòi kết quả mới lại vừa xin giữ nguyên con người cũ.
Cái ghế là thứ người ta trao cho anh, còn sự nể trọng thì anh phải tự kiếm.Hồ Quang Minh, nhà sáng lập BNI Việt Nam (dẫn ý John Maxwell)
Nghe xong tôi nghĩ ngay tới cái nhiệm kỳ mình vừa trả lại. Chức thì hết hạn là mất, còn thứ mình gieo vào người khác thì ở lại.
Cho đi
Pickleball không cần bạn, bạn mới cần Pickleball.Đinh Văn Tạo, Giám đốc Vùng Thanh Nghệ Tĩnh
Một câu đùa về môn thể thao đang hot, mà ý thì thật: đừng ngồi chờ được cần đến. Tôi lôi nó ra mỗi lần bắt gặp mình đang chờ được mời.
Tôi cho rất nhiều.Nguyễn Văn Trị, Giám đốc BNI Bình Dương
Cả một mạng lưới quan hệ gói trong đúng ba chữ, không màu mè gì. Tôi lấy nó làm câu tự kiểm mỗi tối: hôm nay mình đã cho được gì chưa.
Làm chủ nhà, đừng làm khách.Lê Minh Tuấn
Chủ nhà là người hỏi trước "tôi giúp được gì", còn khách thì đứng chờ được rót nước. Tôi mang câu này vào cả những buổi mà mình mới là người tới.
AI và kết nối
Cái gì đo lường được thì mới cải thiện được.John Yoon, Giám đốc Quốc gia BNI Hàn Quốc (câu thường được dẫn theo Peter Drucker)
Câu này hay được gán cho Drucker, dù giới nghiên cứu còn cãi nhau ông có viết đúng vậy không. Của ai thì cái ý vẫn đứng: không đo, mọi nỗ lực chỉ còn là một cảm giác dễ chịu.
Tăng tốc trong thời đại AI không phải là công nghệ, mà là khả năng kết nối cộng đồng.John Yoon
Câu tôi tâm đắc nhất cả hội nghị, vì nó ra từ miệng một người đến từ xứ công nghệ. Nó nhắc tôi nuôi máy để gặp được nhiều người hơn, chứ không phải để trốn gặp người.
Đi xa và mơ lớn
Tiền mở được một cửa hàng, niềm tin mở được cả một quốc gia.Lê Thị Ngọc Thủy, nhà sáng lập Viva Star Coffee
Tôi giữ câu này để tự ghìm mình lại: đừng đốt vốn nhanh hơn tốc độ mình gây được lòng tin.
Đi ra thế giới không phải là mình bước ra thế giới, mà là làm cho thế giới bước đến với mình.Lê Thị Ngọc Thủy
Câu này lật ngược cách tôi hình dung chữ "vươn xa". Thay vì đi gõ cửa từng nhà, tôi lo xây cái để người ta tự tìm tới.
Kế hoạch viết trên cát, ý chí khắc trên đá.Nguyễn Văn Trị
Kế hoạch cứ để mềm, gặp sóng thì sửa; còn ý chí bên dưới phải cứng. Tôi hay lẫn hai thứ, giữ khư khư kế hoạch mà lại để ý chí lung lay, nên câu này chỉnh tôi.
Kiên trì như một kẻ điên.Nguyễn Văn Trị
Nghe hơi quá. Nhưng ai làm việc lớn cũng có lúc bị người ngoài nhìn như kẻ dở hơi vì không chịu buông. Tôi coi đó là một lời khen.
Cứ nhắm 100 để rồi đạt được 55.Hồ Quang Minh, nhà sáng lập BNI Việt Nam
Anh nói về cách đặt mục tiêu: nhắm vừa phải thì về đích còn thấp hơn nữa. Câu này cho tôi cái quyền đặt một con số lớn tới mức hơi ngại nói ra.
Kể chuyện
Không có nỗi đau thì không có câu chuyện.Warren Eng, nhà sáng lập Leaders Create Leaders (Singapore)
Tôi dán câu này lên đầu mỗi lần ngồi viết. Chỗ nào tôi ngại kể vì thấy mình yếu, thường lại đúng là chỗ làm nên câu chuyện.
Cách tôi dùng kho này
Mấy câu trên không phải để trưng cho đẹp. Tôi coi chúng như một cái kệ đồ nghề. Viết bài về sự tử tế trong kinh doanh thì tôi rút câu của chị Thủy; nói về kỷ luật làm việc thì rút câu của anh Trị; bàn về AI thì rút câu của John Yoon để nhắc mọi người rằng máy không thay được người.
Chỉ có đúng một luật tôi tự đặt: dùng câu của ai thì trả tên cho người đó, và đừng bẻ cong ý họ cho vừa ý mình.
Một câu nói hay chỉ đáng giá khi nó đổi được một hành động. Chọn lấy một câu trong chương này, dán vào chỗ bạn hay nhìn, để nó nhắc bạn mỗi ngày.
Từ Vinh về hành động
Sáng cuối cùng ở Vinh, vali đã đóng, tôi ngồi nán lại mấy phút trong sảnh khách sạn và tự hỏi một câu mà tôi nghĩ ai đi hội nghị về cũng nên hỏi: rồi sao nữa?
Một sự kiện hay cho mình cái cảm giác lâng lâng được vài ngày, rồi đâu lại vào đấy. Cái làm nó khác đi không nằm ở lúc vỗ tay, mà ở tuần đầu tiên sau khi về nhà. Chương này là cách tôi cố biến ba ngày ở Vinh thành việc thật, để nó đừng bốc hơi.
Chín bài học, quy về một câu
Nếu phải nén cả hành trình thành một câu cho riêng mình, tôi sẽ nói thế này: công cụ giúp tôi tăng tốc, con người giúp tôi vươn xa, và tôi không được phép lẫn lộn hai thứ đó.
Vế tăng tốc là AI, là hệ thống, là những việc lặp đi lặp lại mà máy làm đều tay hơn tôi: viết đều, đăng đúng giờ, trả những câu hỏi giống nhau, đo lường, tổng hợp. Đo được thì mới cải thiện được, và một người cộng với AI có thể làm ra sức vóc của cả một đội.
Vế vươn xa là niềm tin, là cộng đồng, là cái bắt tay thật. Tiền mở được cửa hàng, còn niềm tin mới mở được cả một quốc gia. Một cửa tiệm nhỏ vẫn có thể đứng trên một mạng lưới phủ khắp thế giới. Và lãnh đạo thì bằng lòng biết ơn.
Cái bẫy tôi muốn tránh là dồn hết sức vào một vế. Người chỉ mê công cụ thì chạy thật nhanh tới một cái đích rỗng. Người chỉ trọng quan hệ mà không có hệ thống thì mãi kẹt ở quy mô của đúng một đôi tay mình. Cả sự kiện này, với tôi, là một lời nhắc phải giữ cho được cả hai.
Hệ thống: chỗ để những bài học tự chạy thay mình
Việc tôi làm mỗi ngày, nói gọn, là giúp một người chủ doanh nghiệp bán hàng bớt phụ thuộc vào quỹ thời gian ngồi tại chỗ của họ, bằng những công cụ tự động và AI. Sau Vinh, tôi soi từng bài học vào chính cái cách làm đó.
Đo lường để cải thiện: mỗi sáng hệ thống tự nhặt con số về, tôi chỉ việc nhìn rồi quyết hôm nay vá chỗ nào.
Xuất hiện đều đặn và cho đi trước: nhờ nó, tôi hiện diện và trao được chút giá trị cho nhiều người hơn hẳn số người tôi kịp gặp mặt.
Kể chuyện để bán: mọi nội dung tôi làm đều đi theo một hành trình chuyển hoá, không liệt kê thành tích cho oai.
Giữ lại tri thức: tôi gom chất xám của mình về một chỗ, tập cho AI hiểu cách mình nghĩ, để nó nhân cái mình đã có lên, chứ không đẻ ra từ số không.
Có một nguyên tắc tôi không bao giờ phá: AI soạn, tôi duyệt. Máy rất giỏi bịa, mà với người sống bằng uy tín thì một câu bịa cũng đủ mất khách. Tôi cầm nó như cầm một công cụ, không giao cho nó quyền làm chủ.
Chất riêng: từ "người giỏi" sang "người có sức hút"
Ở Vinh, một anh Giám đốc Chapter nói với tôi một câu tôi còn ngẫm tới giờ: em giỏi rồi, nhưng em cần có chất riêng. Lúc đầu tôi chưa hiểu. Đi hết cả hành trình này tôi mới bắt đầu thấy hình dạng của nó.
Chất riêng của tôi, giả thuyết tôi đang lần theo, là một người hệ thống hoá lòng tốt bằng AI. Cho đi trước là cái gốc tôi sống suốt năm năm ở BNI. Điều mới là tôi có thể nhân cái tử tế đó lên gấp nhiều lần số người mà vẫn giữ nguyên giọng thật của mình. AI không làm tôi bớt tử tế. Nó giúp tôi trao sự tử tế đó cho gấp nhiều lần số người, mà giọng vẫn là giọng mình.
Câu đó với tôi không phải khẩu hiệu treo tường. Nó quyết định tôi viết gì, nhận ai làm cùng, và từ chối việc nào.
Rồi sao nữa
Tôi không viết chương này để rủ bạn mua gì. Tôi viết vì tin rằng ai cũng có thể tự dựng cho mình một cách làm việc kiểu đó, và điều đầu tiên cần đầu tư không phải là công cụ, mà là phần người: một câu chuyện thật, một mạng lưới được vun tử tế, một cái đầu chịu nâng cấp. Công cụ để dành lại sau cùng, vì nó chỉ nhân lên cái mình đã có. Nếu một ngày bạn muốn bắt tay dựng, cứ bắt đầu từ đúng chỗ đó.
Một sự kiện chỉ đáng giá bằng tuần đầu tiên sau khi về. Tăng tốc bằng hệ thống, vươn xa bằng con người, và tự đóng đinh chất riêng của mình trước khi người khác đóng đinh giúp.
Di sản (lời khép)
Có một khoảnh khắc trong bài của Thầy Long làm cả hội trường lặng đi. Đại ý Thầy nói, một ngày nào đó khi ta nằm xuống, hai ba chục năm nghề có thể bốc hơi sạch chỉ trong một đám tang. Và cái mất mát thật ra đến sớm hơn cả lúc trái tim ngừng đập. Nó đến vào ngày ta không còn ai để truyền lại.
Tôi ngồi dưới, nghĩ về mấy anh chị chủ doanh nghiệp mình quen. Người nào cũng có một cái nghề hay ho trong đầu, một mạng lưới, những bài học trả bằng học phí đắt đỏ. Mà chưa kịp viết ra, chưa kịp truyền lại cho ai. Uổng thật.
Cuốn sách này là một câu trả lời nhỏ
Rồi tôi nhìn lại chính việc mình đang làm khi ngồi biên soạn cuốn này, và tôi bật cười. Vì đây đúng là điều Thầy nói.
Ba ngày ở Vinh, nếu tôi không làm gì, rồi sẽ tan. Vài tháng sau tôi chỉ còn nhớ loáng thoáng dăm câu hay. Vài năm nữa thì gần như chẳng còn gì. Nhưng vì tôi gom hết lại, mấy chục tin nhắn thoại, mấy trăm tấm ảnh, mấy tiếng đồng hồ ghi âm, rồi cùng AI hệ thống hoá thành cuốn sách này, nên ba ngày đó không mất nữa. Nó ở lại. Con tôi, học trò tôi, đồng đội tôi, nhiều năm sau vẫn mở ra đọc được, và hỏi lại được cái phần tinh tuý nhất của những gì tôi học được ở Vinh.
Đó chính là cái mà Thầy gọi là bất tử. Không phải thân xác sống mãi, mà là tri thức sống tiếp.
Điều tôi muốn để lại
Tôi không viết cuốn này để khoe mình vừa dự một sự kiện lớn. Tôi viết vì tin vào một điều giản dị: cái đầu của mình, cái nghề của mình, những mối quan hệ gây dựng bao năm, đều quý. Nhưng quý mà không có cách giữ lại và nhân lên thì cũng phí đi.
Nếu có một hệ thống đứng sau, một người bình thường như tôi, như bạn, vẫn làm ra được sức vóc của cả một đội, và để lại một thứ gì đó sống lâu hơn mình. Cuốn sách nhỏ này là bằng chứng tôi tự làm cho mình trước, để có tư cách nói điều đó với người khác.
Ba ngày ở Vinh dạy tôi tăng tốc bằng công cụ và vươn xa bằng con người. Còn cái đêm ngồi xuống viết lại tất cả, dạy tôi điều thứ ba: những gì đáng giá nhất chỉ thật sự thành của mình khi mình chịu giữ nó lại thành hình.
Hẹn gặp ở Hội Ngộ Đỉnh Cao năm sau. Lần đó tôi sẽ tới với một hệ thống dày hơn, một chất riêng rõ hơn, và một cuốn sổ vẫn để mở.
Tri thức không được giữ lại thành hình sẽ chết cùng người giữ nó. Viết lại, để lại, và để AI giúp nó sống tiếp, đó là cách một người bình thường để lại một di sản.
— Lê Tấn Đào · viết xong sau hành trình Vinh, tháng 7/2026.
🚀 Nếu bạn muốn đi tiếp con đường này
Cầm tay cùng dựng, theo tới khi ra kết quả.
Nhận sách qua email 📕
Để mình gửi bản PDF đẹp vào email của bạn nhé. Bạn vẫn có thể đọc trọn cuốn miễn phí ngay trên trang này.